Lê Thị Yên – Người nữ dân quân Núi Nài
Trong những năm chống Mỹ, Núi Nài ở Hà Tĩnh là một trong những địa bàn có hoạt động phòng không và chiến đấu quan trọng. Lê Thị Yên, Tiểu đội trưởng Tiểu đội dân quân Núi Nài, là hình ảnh tiêu biểu của lực lượng nữ dân quân Hà Tĩnh. Câu chuyện về chị thể hiện tinh thần “giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh” và sự tham gia trực tiếp của phụ nữ trong việc bảo vệ quê hương.
Có một hình ảnh rất đẹp trong những năm tháng chiến tranh ở Hà Tĩnh: những người phụ nữ đứng bên cạnh những khẩu súng.
Họ không phải những người lính chuyên nghiệp.
Họ là dân quân.
Họ có thể vừa là người mẹ, người vợ, người lao động, vừa là người chiến đấu khi quê hương bị tấn công.
Tại Núi Nài, một trong những địa điểm quan trọng của Hà Tĩnh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, lực lượng dân quân đã tham gia bảo vệ địa bàn và chống lại các cuộc đánh phá của máy bay địch.
Trong lực lượng ấy có Lê Thị Yên, Tiểu đội trưởng Tiểu đội dân quân Núi Nài.
Công việc của một nữ dân quân trong chiến tranh không hề nhẹ nhàng.
Ban ngày, họ có thể vẫn phải lao động.
Nhưng khi có báo động, họ lập tức vào vị trí.
Bầu trời có thể xuất hiện máy bay.
Tiếng còi báo động vang lên.
Mọi người nhanh chóng thực hiện nhiệm vụ.
Có những lúc chỉ vài phút trước đó họ còn đang làm công việc gia đình, nhưng khi có lệnh, họ trở thành những người chiến đấu.
Lê Thị Yên không chỉ là một người dân quân.
Chị còn là Tiểu đội trưởng.
Điều đó có nghĩa chị phải chịu trách nhiệm với cả những người đồng đội trong tiểu đội.
Khi nguy hiểm xảy ra, người chỉ huy phải bình tĩnh.
Phải động viên mọi người.
Phải thực hiện nhiệm vụ.
Và phải là người sẵn sàng đứng ở nơi nguy hiểm.
Núi Nài trong chiến tranh là một địa bàn quan trọng của Hà Tĩnh.
Bảo vệ Núi Nài cũng đồng nghĩa với bảo vệ khu vực dân cư và các mục tiêu quan trọng của thành phố.
Những nữ dân quân như Lê Thị Yên đã góp phần vào nhiệm vụ ấy.
Điều đáng nhớ nhất trong câu chuyện của họ là sự kết hợp giữa hai vai trò tưởng như đối lập.
Một bên là cuộc sống gia đình.
Một bên là chiến trường.
Họ vẫn là những người phụ nữ với những công việc bình thường.
Nhưng khi chiến tranh đến, họ trở thành những chiến sĩ.
Đó chính là hình ảnh rất đặc biệt của hậu phương miền Bắc.
Không phải ai cũng rời quê để đi xa.
Nhiều người ở lại.
Nhưng ở lại không có nghĩa là đứng ngoài cuộc chiến.
Họ bảo vệ làng xóm.
Bảo vệ thành phố.
Bảo vệ những tuyến giao thông.
Và góp phần tạo nên thế trận phòng không nhân dân.
Ngày nay, Núi Nài đã mang diện mạo khác.
Thành phố Hà Tĩnh cũng đã thay đổi.
Những người trẻ có thể đi qua nơi này mà không biết rằng từng có những nữ dân quân đứng ở đây trong những ngày bom đạn.
Nhưng lịch sử vẫn còn đó.
Tên tuổi của Lê Thị Yên và những người phụ nữ cùng thế hệ là lời nhắc rằng trong chiến tranh, không có sự phân biệt rõ ràng giữa tiền tuyến và hậu phương.
Bởi khi quê hương bị tấn công, người dân cũng trở thành những người bảo vệ quê hương.
Và những người phụ nữ Hà Tĩnh đã góp phần viết nên một chương rất riêng của lịch sử ấy.
Họ không mang trên mình những bộ quân phục hào nhoáng. Nhưng trong những ngày đất nước cần, họ đã đứng lên, cầm súng và bảo vệ mảnh đất mình sinh ra.



