LÊ THIỆN TRỊ
Danh thần triều Nguyễn; Tiến sĩ khai khoa các tỉnh Nam Trung bộ
Lê Thiện Trị, còn gọi là Lê Thiện Chánh, Lê Thiện Minh, tự là Lý Tê, hiệu Phước Khê, sinh năm 1796 tại làng Long Phước, nay thuộc huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam.
Ông đỗ Đệ tam giáp tiến sĩ năm 1838, đời Minh Mạng và trở thành vị tiến sĩ khai khoa cho 6 tỉnh Nam Trung bộ, từ Quảng Nam đến Bình Thuận.
Sau khi đỗ đạt, ông được bổ làm việc ở Hàn lâm viện biên tu; sau thăng Tri phủ Thịnh Viễn; Án sát Hà Nội; Biện lý bộ Hộ. Năm 1847, làm Phó Biện lý bộ Hình, sau bổ làm Biện lý bộ Hình; được cử làm Giám khảo trường thi Gia Định.
Năm 1848, được bổ Bố chính Khánh Hòa; sau sung Phó Chánh chủ khảo trường thi Nghệ An...
Lê Thiện Trị nổi tiếng là một vị quan thanh liêm, tính tình cương trực, nhưng con đường hoan lộ lại đầy trắc trở. Chỉ vì mắc lỗi mà bị mất hết chức tước, trở thành thứ dân. Ông trở về quê dạy học, sáng tác thơ văn.
Ông mất năm 1872 tại quê nhà.



