Lê Trần Mãn
Lê Trần Mãn, người y sĩ của Sư đoàn 356 – một chàng trai trẻ với tấm lòng nhân ái và ý chí kiên cường, luôn ở bên cạnh đồng đội trong từng bước hành quân, từng trận chiến. Khi đơn vị nhận nhiệm vụ giành lại và giữ vững cao điểm 685 – còn gọi là đỉnh E5, mảnh đất địa đầu quan trọng trên tuyến phòng thủ – anh đã hiểu rõ: đây sẽ là một trận chiến vô cùng ác liệt.
Trên đường lên đỉnh, pháo đạn địch bắn như mưa, đất đá tung trắng xóa, nhiều đồng đội đã ngã xuống. Khi lực lượng ta dần áp sát mục tiêu, để khẳng định chắc chắn chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc, Lê Trần Mãn đã xung phong một cách dũng cảm: cầm lá cờ đỏ sao vàng trên tay, anh hô to: “Tôi sẽ mang cờ lên đỉnh! Chúng ta nhất định sẽ giữ vững mảnh đất này!”
Dù đạn vẫn gào thét xung quanh, anh băng qua những đoạn trống trải, né tránh các đợt bắn phá, tiến từng bước lên đỉnh cao. Và rồi, giữa khói lửa mịt mù, anh đã kiên cường cắm lá cờ Tổ quốc đứng thẳng trên đỉnh E5. Lá cờ tung bay trong gió biên cương, như lời khẳng định hùng hồn: tấc đất quê hương không một ai có thể xâm phạm được.
Ngay lúc đó, một đợt pháo kích dữ dội của địch đổ xuống. Vì bảo vệ lá cờ, vì giữ vững vị trí vừa giành được, Lê Trần Mãn đã anh dũng hy sinh. Anh ra đi khi tuổi đời còn trẻ, nhưng đã hoàn thành trọn vẹn lời thề với Tổ quốc, với đồng đội.
Tên tuổi và tấm gương của liệt sĩ Lê Trần Mãn sẽ mãi sống trong lòng quân và dân. Hành trình anh mang lá cờ lên đỉnh E5 trở thành một trang sử hào hùng, minh chứng cho lòng yêu nước và sự hy sinh cao cả của những người con đã dâng hiến tuổi trẻ, máu thịt để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng của quê hương. Ngày nay, mỗi khi gió thổi qua đỉnh cao ấy, người ta vẫn nhớ về chàng y sĩ dũng cảm – người đã để lá cờ Tổ quốc mãi tung bay trên mảnh đất anh đã một đời bảo vệ.


