Anh hùng Lực lượng vũ trang

LÊ TRẦN MÃN – NGƯỜI Y TÁ CẮM CỜ TRÊN ĐIỂM CAO 685

Tuyên Quang12/08/2026Đoàn phường Kỳ Sơn (Đoàn phường Kỳ Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Trần Mãn sinh năm 1961 tại huyện Hoằng Hóa, tỉnh Thanh Hóa. Tháng 3/1979, khi còn rất trẻ, ông nhập ngũ. Sau khóa huấn luyện quân y, ông được phân công về Đại đội 7, Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 153, Sư đoàn 356. Đơn vị sau đó làm nhiệm vụ tại mặt trận Vị Xuyên, nơi chiến sự ngày càng khốc liệt.

Tháng 1/1985, Đại đội 7 được giao nhiệm vụ giữ chốt E5 trên cao điểm 685, một vị trí hiểm yếu. Cao điểm này về sau được gọi là “Lò vôi thế kỷ” bởi mức độ tàn khốc của những trận pháo kích và giao tranh.

Trong những ngày từ 14 đến 18/1/1985, đối phương liên tục dùng pháo binh bắn phá rồi tổ chức nhiều đợt tiến công vào trận địa. Quân số Đại đội 7 bị tổn thất nặng. Trong hoàn cảnh đó, Lê Trần Mãn, vốn là một y tá, đã lên thay thế người chỉ huy và trực tiếp tổ chức chiến đấu. Có ngày, đơn vị phải đánh lui tới 7 đợt tiến công.

Có một chi tiết đặc biệt trong câu chuyện của ông.

Khi lực lượng trên chốt ngày càng ít, đối phương tập trung hỏa lực và tổ chức nhiều đợt đánh lên vị trí của Lê Trần Mãn. Trong một tình huống, đối phương đã cắm được cờ trên chốt. Lê Trần Mãn cùng một số chiến sĩ lập tức tập trung hỏa lực, đánh bật đối phương và nhổ lá cờ ấy xuống. Những người lính còn lại tiếp tục giữ trận địa giữa mưa pháo.

Lê Trần Mãn đã hy sinh ngày 17/1/1985 tại cao điểm 685. Khi ấy ông mới khoảng 24 tuổi. Báo Nhân Dân ghi nhận ông được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân ngày 29/8/1985.

Điều khiến câu chuyện về Lê Trần Mãn xúc động là ông vốn là một người lính quân y.

Nhiệm vụ của ông đáng lẽ là cứu chữa thương binh, băng bó vết thương và đưa đồng đội vượt qua cửa tử.

Nhưng trên cao điểm 685, khi người chỉ huy bị thương vong, ông đã cầm súng đứng lên thay thế.

Từ một người cứu thương, ông trở thành người trực tiếp chỉ huy những người còn lại giữ chốt.

Và rồi chính ông cũng nằm lại nơi ấy.

Ngày nay, tại thành phố Hà Giang có một tuyến đường mang tên Lê Trần Mãn. Cái tên ấy không chỉ nhắc về một người lính Thanh Hóa đã hy sinh ở Vị Xuyên, mà còn nhắc về hàng nghìn người lính đã chiến đấu trên những cao điểm đá năm xưa.

Có thể Lê Trần Mãn không có một câu nói nổi tiếng như Nguyễn Viết Ninh.

Nhưng câu chuyện của ông lại có một hình ảnh rất đẹp:

Một người y tá, khi trận địa cần, đã đứng lên làm người chỉ huy.

Ông không rời chốt.

Ông không bỏ đồng đội.

Và ông đã để lại tuổi trẻ của mình trên cao điểm 685.

Hơn bốn mươi năm đã trôi qua, chiến trường năm xưa đã trở thành ký ức. Nhưng cái tên Lê Trần Mãn vẫn còn được nhắc lại.

Bởi lịch sử không chỉ được làm nên bởi những vị tướng.

Lịch sử còn được làm nên bởi những người lính trẻ, những người y tá, công binh, thông tin, hậu cần… những con người bình thường nhưng đã trở nên phi thường khi Tổ quốc cần họ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn