Lê Trọng Tấn (1914 -1986) vị tướng đánh trận giỏi nhất trong lịch sử hiện đại Việt Nam
Đại tướng Lê Trọng Tấn, tên thật là Lê Trọng Tố (1-10-1914 / 5-12-1986), bí danh Ba Long, sinh tại làng Nghĩa Lộ, xã Yên Nghĩa, huyện Hoài Đức, tỉnh Hà Tây (nay là phường Yên Nghĩa, quận Hà Đông, TP Hà Nội) trong một gia đình trí thức. Yên Nghĩa là xã có truyền thống yêu nước cũng như có truyền thống cách mạng, thời kỳ trước cách mạng, nhân dân xã đã nuôi giấu nhiều nhà cách mạng, mà sau này họ trở thành những lãnh đạo cao cấp của Việt Nam như Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt, Trần Đăng Ninh, Trần Quốc Hoàn... Đây chính là An toàn khu của Xứ ủy Bắc Kỳ thời tiền khởi nghĩa.
40 mươi năm trước, hàng triệu người Việt khóc thương sự ra đi đột ngột của lãnh đạo quân sự ưu tú đã gắn bó cả đời với chiến tranh vệ quốc - Đại tướng Lê Trọng Tấn.
Ít người biết rằng tướng Tấn đã từng được mệnh danh là vị tướng đánh trận giỏi nhất lịch sử hiện đại Việt Nam, từng đóng vai trò vô cùng quan trọng trong hai cuộc chiến tranh chống Pháp - Mỹ, trước khi tiếp tục lên đường theo tiếng gọi núi sông trong chiến tranh biên giới Tây Nam khi đã ngoài 70 tuổi.
Ông từng chỉ huy rất nhiều trận đánh lớn, đặc biệt nhất đã có tới 2 lần lãnh đạo đơn vị bắt sống tướng địch. Trong chiến dịch Điện Biên Phủ (1954), ông chỉ đạo Đại đoàn 312 giành được rất nhiều chiến công, đáng kể nhất là thắng trận mở màn tiêu diệt cứ điểm Him Lam và sau đó là bắt sống tướng De Castries. Còn trong chiến dịch giải phóng miền Nam 1975, ông chính là người thành lập và chỉ huy cánh quân phía Đông - những người đầu tiên nổ súng, tiến vào Dinh Độc Lập và nhanh chóng bắt tướng Dương Văn Minh - Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa lúc bấy giờ. Sau này, ngay chính De Castries cũng phải thừa nhận ông ta "tự hào được làm bại tướng dưới tay Lê Trọng Tấn và đại đoàn của ông."
Mệnh danh là "Zhukov của Việt Nam", tướng Tấn không chỉ có tài mà còn được các tướng lĩnh và quân sĩ dưới quyền hết sức nể trọng vì "hội tụ đủ Trí – Dũng – Nhân – Tín – Liêm – Trung". Trong chiến trận, ông luôn cân nhắc cẩn thận, lựa chọn cách đánh ít thương vong nhất và không bao giờ chấp nhận câu "Trận này ta thiệt hại không đáng kể". Đại tướng thương bộ đội, vậy nên đã có hy sinh sinh mạng thì không thể coi như "không đáng kể" được. Tình yêu thương chân thành đó kéo dài mãi về sau này cho tới ngày ông mất: không ít lần người ta thấy Đại tướng đến thăm các chiến trường xưa và các nghĩa trang liệt sĩ; cũng không ít lần thấy mắt ông đỏ hoe vì xúc động và thương tiếc đồng đội đã nằm xuống.
Đại tướng Lê Trọng Tấn còn được yêu quý và tôn trọng vì là một trong số ít tướng lĩnh thực hiện được phương châm "thắng không tranh công, thua không đổ lỗi". Thời kỳ chiến tranh biên giới, sau một trận đánh không thành công, khi Thủ tướng Phạm Văn Đồng rất tức giận và yêu cầu phải có người nhận trách nhiệm, ông dù không trực tiếp chỉ huy vẫn thẳng thắn phát biểu: “Thưa anh, trách nhiệm thuộc về tôi - Tổng Tham mưu trưởng”. Có lẽ cũng nhờ đức tính này mà tất cả những người đã từng làm việc và tiếp xúc với Đại tướng đều luôn dành cho ông những lời ca ngợi và sự tôn trọng rất lớn.
Đại tướng Lê Trọng Tấn mãi mãi ra đi ở tuổi 72 sau một cơn đau tim đột ngột vào ngày 5/12/1986, kết thúc cuộc đời phụng sự đất nước đầy tận tụy và đầy chiến công. Khi đó, ông vẫn đang là Thứ trưởng Bộ quốc phòng, Tổng tham mưu trưởng và là một huyền thoại trong Quân đội nhân dân Việt Nam.



