Lê Trọng Tấn
Đại tướng Lê Trọng Tấn (1914–1986), tên thật Lê Trọng Tố, là nhà quân sự và chỉ huy chiến lược kiệt xuất của Quân đội nhân dân Việt Nam. Ông được ví là “Zhukov của Việt Nam” vì tài năng cầm quân, trí tuệ chiến lược và phẩm chất chính trực, khiêm nhường, góp phần quyết định trong nhiều thắng lợi lịch sử của dân tộc.
Từ một thanh niên nghèo tham gia Việt Minh năm 1944, Lê Trọng Tấn nhanh chóng trở thành chỉ huy xuất sắc. Ông chỉ huy chiếm đồn Đồng Quan trong Cách mạng tháng Tám, rồi lần lượt giữ các vị trí tư lệnh chiến dịch lớn trong kháng chiến chống Pháp như Chiến dịch Biên Giới và Chiến dịch Điện Biên Phủ, nơi ông chỉ huy Đại đoàn 312 đánh chiếm cứ điểm Him Lam, góp phần vào thắng lợi “lừng lẫy năm châu” .
Trong kháng chiến chống Mỹ, ông được cử làm Phó tư lệnh Quân Giải phóng miền Nam Việt Nam, sau đó là tư lệnh hàng loạt chiến dịch then chốt: Chiến dịch Đường 9 – Nam Lào, Trị Thiên (1972), Huế–Đà Nẵng (1975) và là Phó tư lệnh Chiến dịch Hồ Chí Minh, trực tiếp chỉ huy cánh quân phía Đông tiến vào Dinh Độc Lập, kết thúc cuộc chiến . Sau 1975, ông làm Tổng Tham mưu trưởng, chỉ đạo quân đội trong chiến tranh biên giới Tây Nam, góp phần giải phóng Phnôm Pênh.



