LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 11: BỊ BẮT Ở NGHĨA LỘ
LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 11: BỊ BẮT Ở NGHĨA LỘ
Trong hồi ký của Lê Trọng Tấn, có một chi tiết. Đó là chuyện về Đại đội Kim Sơn, hoạt động ở vùng Trạm Tấu, nơi có nhiều đồng bào Mèo sinh sống.
Đại đội Kim Sơn đã giác ngộ được một viên thông lý người Mèo ở Trạm Tấu, rồi từ đó gây dựng cơ sở ở vùng Bản Liu, Bản Hát.Các đội du kích bắt đầu hình thành, trong đó nổi bật là đội du kích Cao Pha.Trong thời gian đó, đường liên lạc của địch từ Than Uyên đi Nghĩa Lộ thường xuyên bị cắt đứt.Tuyến đường Nghĩa Lộ đi Mù Cang Chải cũng bị uy hiếp. Địch rất tức tối, nhiều lần càn quét, truy lùng, tìm cách nhổ cho được cái gai Cao Pha ra khỏi vùng núi ấy.Nhưng càng bị càn, du kích càng bám làng chiến đấu.Có gia đình cả hai anh em đều tham gia chiến đấu, như hai anh em ông Giành Khố Kỷ.Với đồng bào miền núi, đã đi theo cách mạng trong vùng địch kiểm soát là chấp nhận có thể mất nhà, mất trâu, mất cả mạng sống. Nhưng họ vẫn đi.Rồi một lần, chuyện lớn xảy ra. Chín đội viên của đội bị địch bắt. Chín người, giữa vùng núi địch đang kiểm soát, bị giải về Nghĩa Lộ.Bị địch bắt, nhẹ thì bị tra khảo, giam cầm; nặng thì có thể không còn ngày trở về. Hơn nữa, Nghĩa Lộ khi ấy là nơi địch kiểm soát chặt, không phải muốn thoát là được.Nhưng chín người du kích ấy không chịu khuất phục.Trên đường bị giải về Nghĩa Lộ, chính chín đội viên ấy đã bất ngờ lấy súng của địch và trốn thoát đầy đủ.Câu chuyện chưa dừng ở đó. Khi thoát được, anh em còn mở cửa nhà giam, cứu thêm một số đồng bào nhân dân cùng trốn theo.Với Lê Trọng Tấn, những chuyện như vậy cho thấy vì sao Đại đội Kim Sơn trở thành một đơn vị đặc biệt.Vì họ bám được dân, bám được núi, và có một niềm tin rất bền. Có lúc địch càn lớn, đại đội Kim Sơn hoạt động xa, đội du kích Cao Pha mất liên lạc với Đảng bộ, bộ đội và chính quyền.Nhưng họ vẫn không bị phá vỡ, vẫn tiếp tục chiến đấu cho tới ngày Tây Bắc được giải phóng hoàn toàn.Từ những đại đội như Kim Sơn, Lê Trọng Tấn nhìn rõ hơn con đường giữ Tây Bắc:phải có những lực lượng nhỏ nhưng bền, ít súng nhưng gần dân, không ồn ào nhưng cắm sâu vào bản làng.Nhưng đến một lúc, khi cơ sở đã mở rộng, khi dân đã đứng về phía kháng chiến, khi địch bắt đầu lúng túng. Lê Trọng Tấn và các đơn vị Sơn La phải bước sang một cách đánh mới: tập trung lực lượng, đánh những trận lớn hơn, buộc quân Pháp phải co cụm và mất dần thế chủ động.



