LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 13: VÂY MỎ HÈM, SUỐT RÚT - ĐÁNH ĐỊCH TĂNG VIỆN
LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 13: VÂY MỎ HÈM, SUỐT RÚT - ĐÁNH ĐỊCH TĂNG VIỆN
Tiếp nối Kỳ 12: Sau Chiến dịch Sông Thao, Lê Trọng Tấn được gọi lên Bộ và nhận nhiệm vụ mới: Trung đoàn trưởng kiêm Chính ủy Trung đoàn 209, tức Trung đoàn Sông Lô.
Theo quyết định của Trung ương, một chiến dịch được mở trên hướng từ Việt Bắc xuống Khu 3, Khu 4, nhằm thu hút lực lượng địch đang tập trung càn quét ở đồng bằng Bắc Bộ.Địa bàn rộng, đường sá bị địch phong tỏa. Muốn vào sở chỉ huy chiến dịch, Lê Trọng Tấn không thể đi theo đường lớn.Cuối cùng, ông phải cải trang thành người buôn bò, mặc áo nâu, nón lá, dép lốp, chỉ mang theo một đồng chí cảnh vệ.Đến nơi, Lê Trọng Tấn được phân công chỉ huy hướng Suối Rút, Mỏ Hèm.Theo kế hoạch, Trung đoàn 66 có pháo phối hợp đánh đồn Động Bến để diệt một đại đội địch. Còn Trung đoàn 209 cùng lúc tiến công Suối Rút và Mỏ Hèm, vừa tiêu diệt địch, vừa nhử viện binh từ Hòa Bình lên để đánh.Chiều 25 tháng 11, Trung đoàn 209 nổ súng.Nhìn trên bản đồ, Suối Rút có vẻ không phải một mục tiêu quá lớn. Xung quanh chỉ là hàng rào tre đan, lô cốt, một thầm ngầm. Binh lực địch cũng không đông.Ta có Tiểu đoàn 130 tiến công, lại có hỏa lực 94 ly của công binh và hai khẩu súng phóng bom tự chế do quân giới ta làm bằng bình ô-xy xe lửa và vài cái bệ máy hỏng.Mấy ngày liền trời mưa. Liều thuốc phóng không đủ quy cách. Đạn nổ không như dự tính. Hỏa lực chuẩn bị không mở được cửa.Hàng rào còn nguyên. Cửa mở chưa thông. Bộ đội xung kích phải dùng hỏa lực bắn thẳng để kiềm chế địch rồi dùng kéo cắt dây thép, cầu liêm, dao để mở đường.Ở sở chỉ huy, Lê Trọng Tấn rất sốt ruột. Máy điện thoại liên lạc với trung đoàn lúc được lúc mất. Phía trước chưa mở xong cửa. Phía sau, tin báo địch từ Hòa Bình có thể đang lên tiếp viện.Trong lúc ấy, ông không thể chỉ ngồi chờ báo cáo. Lê Trọng Tấn lấy một tiểu đội cảnh vệ, đi thẳng về phía Mỏ Hèm để nắm tình hình.Đang đi, anh em thấy một bóng đen lẩn trong bụi. Đồng chí cảnh vệ lập tức bắn một phát súng chỉ thiên rồi hô đứng lại.Bóng đen khựng lại. Khi áp sát, anh em mới biết đó là một tên địch.Tên này khai rằng bọn chúng phải rút vì đạn đã hết, lương ăn cũng không còn.Nghe xong, Lê Trọng Tấn hiểu ngay một điều rất quan trọng: địch ở Mỏ Hèm đã bị ép đến mức phải bỏ chạy, nhưng Suối Rút thì chúng không thể dễ dàng bỏ.Chúng nhất định sẽ cố giữ, hoặc chờ viện binh từ Hòa Bình lên cứu.Lê Trọng Tấn lập tức điều chỉnh. Ông giao anh Bằng, Trung đoàn phó, tiếp tục bám chặt Suối Rút.Tiểu đoàn 156 tiếp tục vây Suối Rút, Tiểu đoàn 166 vây Mỏ Hèm, Tiểu đoàn 154 chuẩn bị đánh viện ở Bưởi. Về tư tưởng, phải xác định rõ: đánh viện là chính.Lê Trọng Tấn còn cho người về báo cáo với anh Thanh, xin phép được trực tiếp đi cùng anh em. Bởi tình hình đang chuyển động quá nhanh, bỏ lỡ thời cơ là mất trận.Đúng như dự kiến, địch cho một đại đội từ Hòa Bình theo đường sông lên tiếp viện. Hai trung đội vừa đổ bộ lên bãi cát thì rơi ngay vào trận địa phục kích của ta.Quân ta đồng loạt nổ súng. Toàn bộ quân địch bị diệt gọn. Bọn còn lại ở Suối Rút, Mỏ Hèm hoảng loạn, phải bỏ đồn tháo chạy.Phần lớn tù binh bị bắt sau trận ấy là lính lê dương da trắng mới từ Pháp sang. Họ còn rất trẻ. Có người gần như chưa hiểu mình đang bị đẩy vào cuộc chiến nào ở xứ sở xa lạ này.Trận Suối Rút - Mỏ Hèm thắng lợi.Sau trận này, Bộ biểu dương chủ trương bỏ không đánh Tu Vũ để tập trung đánh viện. Lê Trọng Tấn càng thấm một điều: người chỉ huy không thể cứng nhắc bám vào kế hoạch ban đầu.Kế hoạch là cần thiết, nhưng chiến trường luôn thay đổi. Và khi tình hình thay đổi, phải dám chịu trách nhiệm về quyết định của mình.Nhưng chiến dịch chưa kết thúc ở đó.Sáng hôm sau, khi đi thăm thương binh và tù binh, Lê Trọng Tấn lại chứng kiến những lính lê dương da trắng run rẩy trong bệnh xá, có kẻ tưởng mình sắp bị xử bắn.Và rồi bên bờ sông Đà, một “tòa án” đặc biệt được lập ra, nơi những kẻ từng cầm súng đi xâm lược lần đầu tiên phải nghe chính nạn nhân của chúng kể tội.



