Khác

LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 17: “BẮT SỐNG SÁC-TÔNG

LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 17: “BẮT SỐNG SÁC-TÔNG

Quảng Ninh08/06/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau khi Đông Khê thất thủ, quân Pháp rơi vào thế rất lúng túng bị động.

Nếu giữ Cao Bằng, chúng sẽ bị cô lập. Nếu rút về cũng khó có đường mà rút. Đông Khê giống như cái then cửa đã bị bật tung, làm cho tuyến phòng thủ biên giới của quân Pháp rung chuyển.Cuối cùng, chúng tổ chức hai cánh quân. Từ Thất Khê, binh đoàn Lơ Pa-giơ được lệnh lên đón. Từ Cao Bằng, binh đoàn Sác-tông được lệnh rút xuống.Hai cánh quân ấy phải gặp nhau, rồi cùng rút về Thất Khê.Lê Trọng Tấn đi cùng hai Tiểu đoàn 130 và Tiểu đoàn 166 của Trung đoàn 209. Điều quan trọng nhất lúc này là phải nắm chắc hướng đi của Sác-tông. Nếu để mất dấu, địch có thể luồn qua khe núi, hội quân với Lơ Pa-giơ rồi thoát.Vì thế, đơn vị vị liên tục bám theo địch. Có lúc anh em phải dò từng vết giày, từng dấu cỏ bị giẫm nát, từng vệt đường mòn mới bị phá.Rừng núi rậm rạp, nhiều suối, nhiều sườn dốc, chỉ cần đi lệch một đoạn là mất dấu ngay.Trong lúc ấy, Sác-tông cũng lúng túng. Đội hình hành quân kéo dài, lính lê dương, lính Ta-bo, quân ngụy kéo thành một đoàn dài lê thê. Đường rừng thì hẹp. Đội hình không còn ra đội hình. Đơn vị này vướng đơn vị kia. Chúng càng đi càng rối, mất kiểm soát, mạnh ai nấy đi.Gần sáng, thì bộ đội ta bắt gặp địch. Đơn vị đi đầu chưa kịp nhận lệnh thì đã nổ súng. Tiếng súng vang lên giữa núi rừng.Hoàng Cầm nắm đơn vị súng cối, lập tức vượt lên phía trước, cho cối bắn vào giữa đội hình tiểu đoàn Sác-tông.Loạt đạn cối nổ giữa đám quân đang rối loạn. Địch hoảng hốt dạt ra. Có tên còn không biết mình đang ở hướng nào, cứ chạy thục mạng miễn sao tìm được chỗ ẩn nấp.Từ chỗ tìm đường về Thất Khê, chúng bắt đầu biến thành một đám quân bị bị xé lẻ, vỡ vụn giữa rừng núi.Lê Trọng Tấn thấy rất rõ thời cơ đã đến. Ông ra lệnh cho các đơn vị bám sát, không để chúng kịp chỉnh lại đội hình.Bộ đội ta cứ thế ép dần, đánh từng toán, chặn từng lối, khóa từng ngả đường rút của chúng.Sác-tông cố tìm đường về điểm cao 477. Hắn hy vọng từ đó có thể bám lấy một vị trí tương đối cao, rồi chờ pháo từ Thất Khê chi viện.Nhưng rừng núi không chiều ý hắn. Đơn vị của hắn đã mệt, đói, mất liên lạc và liên tục bị ta truy kích.Đến chiều ngày 7 tháng 10, Sác-tông cùng đám tàn quân rơi vào khu vực rừng rậm. Nhưng càng đi sâu càng hoang mang.Tiếng dân công, tiếng anh nuôi, tiếng bộ đội ta gọi nhau vang lên đâu đó trong rừng khiến chúng tưởng như bốn phía đều có Việt Minh.Sác-tông không dám nổ súng. Vì chỉ cần bắn một phát, vị trí sẽ lộ ngay.Thế rồi, giữa rừng, một tiếng phụ nữ bất ngờ vang lên: “Tây ở đây, anh em ơi!”Ngay sau đó là tiếng súng tiểu liên nổ. Sác-tông bị thương ở chân và bụng. Người chỉ huy cuộc rút quân từ Cao Bằng cuối cùng bị bắt ngay giữa núi rừng.Cùng lúc, ở hướng khác, Lơ Pa-giơ cũng không thoát được. Binh đoàn từ Thất Khê lên đón bị ta đánh tơi tả, rồi tan vỡ.Quân Pháp tính toán là hai cánh quân gặp nhau trong trật tự, cuối cùng lại biến thành hai cánh quân hoảng loạn, hoang mang, mất kiểm soát, mạnh ai người ấy chạy, tự tìm đường sống.Sau Đông Khê, quân Pháp mất thế chủ động trên đường số 4.Khi tiếng súng Biên giới lắng xuống, Lê Trọng Tấn lại nhìn về đơn vị của mình: những người đã ngã xuống, những sai sót trong hiệp đồng, những bài học phải rút ra sau một chiến dịch lớn.Bởi với ông, thắng trận chưa bao giờ là lý do để tự bằng lòng. Và điều đang chờ ông ở phía trước là....

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn