Khác

LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 21: NÚI DANH RỰC LỬA

LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 21: NÚI DANH RỰC LỬA

Quảng Ninh08/06/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Không có công sự thì bám đất. Không có giá súng thì lấy thân người làm giá. Gãy tay phải thì chuyển súng sang tay trái...

Đó là những hình ảnh khốc liệt nhất đã diễn ra trong trận huyết chiến trên đỉnh Núi Danh năm ấy.Sau trận đánh giằng co từng hỏa điểm ở lô cốt Ba Huyên, Lê Trọng Tấn và Đại đoàn 312 chưa kịp ngơi nghỉ thì mặt trận Vĩnh Yên đã bùng lên dữ dội.Cách thị xã Vĩnh Yên chừng 7 ki-lô-mét về phía bắc, có một dải núi mang hình dáng con voi, dân địa phương quen gọi là Núi Danh.Nhìn trên bản đồ, nó chỉ là một điểm cao nhỏ bé. Nhưng ngoài thực địa, ai đứng trên Núi Danh, kẻ đó khống chế được toàn bộ thị xã Vĩnh Yên.Tướng Pháp Đờ Lát (De Lattre) thừa hiểu tầm quan trọng của huyệt đạo này. Nếu mất Vĩnh Yên, Hà Nội sẽ bị đe dọa trực tiếp. Do vậy, Binh đoàn cơ động số 3 được tăng cường. Máy bay, pháo binh, xe tăng được tung vào trận. Lần đầu tiên, bom na-pan trút xuống liên hồi, biến sườn núi thành một biển lửa ngùn ngụt.Sáng ngày 16 tháng 1 năm 1951, địch chia làm ba mũi tiến công lên núi.Nắm bắt ý đồ chớp nhoáng, Lê Trọng Tấn ra lệnh cho Trung đoàn 141 xuất kích đánh tạt sườn, đồng thời tung Trung đoàn 209 nhanh chóng cắm chốt giữ Núi Danh trước khi địch kịp đặt chân tới.Địch không để yên. Hơn 40 khẩu pháo gầm thét liên tục, hàng chục máy bay lượn vòng trút bom cháy đen cả một vạt rừng.Giữa lúc ấy, Đại đội 363 (thuộc Tiểu đoàn 130) đang ở rừng Hữu Thủ nhận lệnh: Phải chiếm và giữ đỉnh núi bằng mọi giá.Đại đội trưởng Xuân Minh dẫn đầu đội hình xông lên. Hành động của người chỉ huy lao thẳng vào màn bom đạn chính là mệnh lệnh không lời.Bộ đội nhìn hành động của người chỉ huy, đã noi gương rời nơi ẩn nấp, chia từng tổ chạy ngược dốc núi.Khi cách địch chỉ còn chừng một trăm mét, hai bên giáp mặt. Không có thời gian đào hố cá nhân.Một đại đội của ta phải giương súng chống lại lực lượng địch đông gấp nhiều lần, thêm vào đó, địch có cả không quân và pháo binh chi viện, hỗ trợ.Giữa khói lửa mịt mù và tiếng đạn rít ngang tai, những khẩu súng liên thanh không có giá đỡ.Nhiều chiến sĩ quỳ gập người xuống làm giá súng sống cho đồng đội tì lên xả đạn. Hết băng đạn, người bắn nằm rạp xuống lắp, xong lại đứng thẳng dậy bắn tiếp.Có chiến sĩ bị đạn gãy nát tay phải, nghiến răng chuyển súng sang tay trái chiến đấu đến cùng."Ta ở thế cao hơn địch. Hãy giữ vững trận địa!"Tiếng thét của Đại đội trưởng Xuân Minh vang lên ở từng tổ chiến đấu.Lời động viên ấy chính là cái neo tinh thần giữ chặt đội hình. Nếu người trên núi chùn bước, địch sẽ tràn lên. Nếu Núi Danh mất, Vĩnh Yên sẽ nguy.Suốt gần 4 giờ đồng hồ, Đại đội 363 kiên cường bám trụ. Tám lần giặc tràn lên là tám lần bị đánh bật xuống, xác địch nằm ngổn ngang sườn dốc. Đến cuối trận, cả đại đội chỉ còn đúng hai cán bộ đủ sức chỉ huy, nhưng trận địa vẫn nằm vững trong tay quân ta cho đến khi lực lượng chi viện kịp đến.Chảo lửa Vĩnh Yên vẫn chưa hạ nhiệt. Tướng Đờ Lát tiếp tục ném thêm lính dù và binh đoàn cơ động vào trận.Đại đoàn 312 sẽ còn phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt hơn nữa trong những ngày sắp tới.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn