LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 3: CHỈ CẦN NỔ MỘT BĂNG THÔI
LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 3: CHỈ CẦN NỔ MỘT BĂNG THÔI
Tiếp nối Kỳ 2: Sau những ngày sôi sục ở Hà Đông, Lê Trọng Tấn được điều lên Tây Bắc. Từ đồng bằng, ông bước vào một chiến trường hoàn toàn khác: núi cao, đường xa, sương mù dày đặc và những đồn lính nằm khuất sau rừng.
Khi Lê Trọng Tấn lên Sơn La, chi đội ở đây vừa tổ chức xong. Chi đội có ba tiểu đoàn: 71, 90 và 86. Chiến sĩ phần lớn mới chỉ được huấn luyện bắn súng. Cán bộ thì có người xuất thân từ nhiều hoàn cảnh rất khác nhau, có người từng là lái trâu, buôn lậu.Nhiệm vụ của đội quân ấy là phải tiến lên Lai Châu.Lai Châu khi đó gần như chưa có phong trào cách mạng. Dân bản còn xa lạ với bộ đội cách mạng. Có nơi, đồng bào nhìn bộ đội cũng không khác gì nhìn quân Pháp hay quân của quan châu.Trên đường hành quân, đơn vị đến Thuận Châu. Viên tri châu ra đón theo đúng lối quan cai trị thời Pháp. Cơm dọn lên. Bàn đèn thuốc phiện cũng bày sẵn. Thậm chí còn có một cô gái được đưa ra rót mời như cách tiếp khách của nhà quan ngày trước.Lê Trọng Tấn nhìn cảnh ấy mà thấy chướng mắt. Một bên là bộ đội cách mạng đang hành quân vào vùng hiểm. Một bên vẫn là cái lối sống cũ, uể oải, xa hoa.Ông không để mình bị kéo vào bữa tiệc ấy. Ngay trong đêm, ông cho một tiểu đội trinh sát đi trước. Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn, tiểu đội trinh sát dẫn về một thanh niên trẻ người Thái.Lê Trọng Tấn hỏi: “Tên em là gì?”Anh thanh niên không trả lời ngay. Anh nhìn ông, nhìn đội quân trước mặt, dường như còn cân nhắc xem những người này có thật sự là cách mạng hay không.Chỉ đến khi đã tin, Cầm Vĩnh Chi mới nói: Em tên Cầm Vĩnh Chi. Ở Tuần Giáo có khoảng một đại đội lính khố đỏ. Chúng đóng thành một vòng gác trên đường vào Tuần Giáo.Nghe đến đây, Lê Trọng Tấn hỏi làm sao để bắt được bọn chúng?Cầm Vĩnh Chi nói rất gọn: “Bắt sống được thôi. Bọn này có canh gác gì đâu. Trời rét, chúng nó chỉ trùm chăn hút thuốc lào vật thôi.”Câu nói ấy lập tức mở ra cho Lê Trọng Tấn một kế hoạch.Bộ đội sẽ đi vòng đường rừng, chặn đường rút của địch. Tiểu đội trinh sát sẽ bí mật bắt sống tiểu đội lính gác. Phần còn lại áp sát đồn Tuần Giáo trong lúc sương mù còn phủ kín.Sáng sớm hôm sau, đơn vị lên đường. Núi rừng phủ kín núi rừng như một tấm màn trắng bạc. Người đi trước cách người đi sau vài bước đã chỉ còn thấy bóng.Khi áp sát đồn Tuần Giáo, Lê Trọng Tấn cho triển khai đội hình. Phía trước là khẩu trung liên, hỏa lực mạnh nhất của đơn vị.Nhưng đó lại là khẩu súng khiến ông lo nhất. Khẩu trung liên ấy đã cũ. Lại được chắp vá từ nhiều bộ phận khác nhau. Có khi thử thì nổ giòn, nhưng vào trận lại câm như hến.Lê Trọng Tấn nhìn khẩu súng. Trong bụng ông thầm nói: “Tao chỉ cần mày nổ cho một băng thôi!”Chỉ một băng đạn. Nếu nó nổ, cả đội hình sẽ có khí thế xung phong. Nếu nó tịt, tình huống có thể xoay sang hướng khác.Xạ thủ trung liên nằm xuống lấy đường ngắm. Đám lính trong đồn vẫn chưa hay biết gì.Lê Trọng Tấn giật đầu. Khẩu trung liên bỗng nhảy lên. Một tràng đạn đanh, chắc xé màn sương.Ông thở phào. Lê Trọng Tấn vung khẩu súng ngắn, ra lệnh xung phong. Ngay loạt đạn đầu, đám lính trong đồn vỡ ra như đàn mối gặp động.Bộ đội từ các hướng ùa vào. Không để chúng kịp hoàn hồn, anh em rượt bắt từng tên, khống chế kho súng. Một tên lính dẫn bộ đội vào chỗ cất vũ khí. Viên tri châu mặt còn ngái ngủ cũng phải chỉ nơi để xe.Chỉ trong chốc lát, hơn một trăm khẩu súng được xếp lên xe. Sau này, nhìn lại, Lê Trọng Tấn nhớ rất rõ cảm giác chờ khẩu trung liên nổ trong màn sương Tuần Giáo.Một trận đánh nhỏ. Nhưng nó dạy người chỉ huy một điều rất thật: trên chiến trường, có khi cả thế trận treo trên một khoảnh khắc. Một khẩu súng cũ. Một cái gật đầu. Một băng đạn nổ đúng lúc.Và từ Tuần Giáo, con đường Tây Bắc tiếp tục mở ra.Nhưng phía trước không chỉ có những đồn lính dễ tan trong sương.Sẽ có lúc, chính Lê Trọng Tấn phải đối mặt với một tình huống nguy hiểm hơn nhiều: đạn nổ bất ngờ giữa đội hình hành quân, bộ đội rối loạn, và người chỉ huy trẻ nhận ra rằng chỉ cần mất bình tĩnh trong vài phút, cả đơn vị có thể trả giá rất đắt.



