LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 30: ĐÁNH TẠT SƯỜN CAO PHẠ
LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC (Series nhiều kỳ độc quyền trên Lật Mở Hồ Sơ Mật)
Sau trận đánh vào Sài Lương, toàn mặt trận Tây Bắc chuyển động rất nhanh.
Đêm 17 tháng 10, Đại đoàn 308 dưới sự chỉ huy của Đại đoàn trưởng Vương Thừa Vũ, Đại đoàn phó Cao Văn Khánh và Chính ủy Song Hào đã đánh vào Nghĩa Lộ và Pú Chạng.Hai vị trí then chốt này bị tiêu diệt gọn. Bộ chỉ huy địch cùng hàng trăm tù binh bị bắt.Khi Nghĩa Lộ bị tiêu diệt, Gia Hội trở nên cô lập.Đại đoàn 312 được giao nhiệm vụ tiêu diệt Gia Hội.Với Lê Trọng Tấn, đây là thời cơ rất quan trọng. Nếu đánh nhanh, đánh chặt, địch ở Gia Hội sẽ không kịp xoay xở. Nhưng địch đã tìm đường rút về phía sau.Lúc này đường dây liên lạc với Trung đoàn 165 lúc có lúc không. Sở chỉ huy không nắm chắc được đơn vị đang ở đâu, địch đã rút hướng nào, còn lại bao nhiêu quân.Lê Trọng Tấn quyết định cùng một tổ điện đài rời sở chỉ huy ngay trong đêm, gần như chạy về hướng có tiếng súng nổ.Đến mờ sáng, trước mắt ông hiện ra một cảnh rất lạ.Bên kia suối, giữa cánh đồng Tú Lệ, màu áo lính ngụy vàng khè lẫn với những mảng áo dù loang lổ. Đó là đội hình địch đang rút.Nếu để chúng vượt qua cánh đồng, leo lên được các mỏm núi phía sau, việc truy kích sẽ khó hơn rất nhiều.Lê Trọng Tấn ra lệnh cho tổ điện đài nổ súng.Tiếng súng bất ngờ làm bọn địch khựng lại.Đúng lúc ấy, đơn vị đánh Tú Lệ cũng vừa đuổi sát tới nơi. Thế trận bất ngờ hình thành ngay trên cánh đồng: phía trước bị chặn, phía sau bị truy kích. Quân địch rối loạn, bỏ chạy lên Cao Phạ, một mỏm núi cao.Từ trên cao, địch đặt súng bắn xuống, chặn đội hình truy kích của ta. Địa hình lúc đó bất lợi.Dưới thấp xông lên sẽ bị hỏa lực từ trên quét xuống. Nếu dừng lại, địch có thời gian chỉnh đốn rồi rút tiếp. Nếu lao lên thẳng, thương vong có thể rất lớn.Chính trong tình huống ấy, một chiến sĩ mang trung liên tên Chu Viết Sỏi đã làm một việc rất táo bạo.Anh cùng một tổ bí mật men theo một đường khác, vòng lên mỏm núi. Chu Viết Sỏi đưa khẩu trung liên lên sườn địch, rồi bất ngờ nổ súng vào giữa đội hình chúng.Bị đánh ngang sườn, địch hoảng loạn. Tên chạy lên, tên dạt xuống, tên giơ tay xin hàng.Chu Viết Sỏi dùng báng súng gạt những tên đã giơ tay sang hai bên, tiếp tục xông lên chặn đường rút của bọn còn lại.Đó là một hành động rất quyết đoán.Bởi trong truy kích, nếu người lính mải giữ vài tên tù binh trước mặt, cả toán địch phía sau có thể rút mất. Chu Viết Sỏi hiểu điều ấy ngay giữa lửa đạn.Nhờ hành động mưu trí, dũng cảm ấy, Tiểu đoàn 154 đã tiêu diệt hai đại đội lính dù thuộc Tiểu đoàn 2 của địch, bắt sống hơn một trăm tên, phần lớn là lính da trắng.Đằng sau chiến công đó là một cuộc hành quân kiệt sức.Tiểu đoàn 154, trong đó có Chu Viết Sỏi, đã hành quân 205 ki-lô-mét. Anh em nhịn đói một ngày. Vừa lĩnh được nắm gạo để nấu cháo, cháo còn chưa kịp sôi thì đã có lệnh truy kích địch.Bởi vậy, hơn một trăm tù binh cùng hàng đống vũ khí, quân trang, quân dụng thu được ở Cao Phạ là sự đền bù cho những ngày hành quân ròng rã, đói rét, mệt lả nhưng vẫn bám địch đến cùng.Sau trận Gia Hội và Tú Lệ, Lê Trọng Tấn triệu tập Trung đoàn trưởng Trung đoàn 165 và các tiểu đoàn trưởng lên đại đoàn để làm việc.Ông nói thẳng: tác phong chỉ huy của Trung đoàn 165 cần phải được chấn chỉnh. Đơn vị đã lộ rõ khuyết điểm chủ quan, đánh chưa chắc, chưa thật chặt.Trong chiến đấu, nếu đánh giá địch không sát, nếu tổ chức bao vây không kín, nếu để địch rút từng mảng, thì chiến thắng sẽ không trọn vẹn.Ngay sau đó, ông gọi Ngọc Châu, chính trị viên Tiểu đoàn 115, lên hỏi tình hình. Khi nghe báo cáo đơn vị còn đủ sức truy kích, ông quyết định cho Tiểu đoàn 115 tiếp tục đuổi đánh địch.Lê Trọng Tấn trải tấm bản đồ Tây Bắc ra, giao nhiệm vụ rất cụ thể: hiện Tiểu đoàn 154 đang truy kích địch. Nhưng anh em đã thấm mệt. Địch đang rút chạy trên trục Cao Phạ - Ngọc Chiến - Ít Ong.Tiểu đoàn 115 phải tiếp tục truy kích. Trong truy kích, cán bộ tiểu đoàn và hỏa lực phải đi đầu. Gặp địch phải phát huy hỏa lực thật mạnh, xé chúng ra từng mảng, đuổi sát đến cùng.Mười giờ sáng hôm sau, mặc dù máy bay địch đánh phá dữ dội, Tiểu đoàn 115 vẫn vượt Cao Phạ, gọi hàng 80 tù binh, đuổi địch tới tận Ngọc Chiến thì gặp Tiểu đoàn 154.Lúc này, Tiểu đoàn 154 được lệnh quay lại thu dọn chiến trường. Tiểu đoàn 115 tiếp tục truy kích.Tiểu đoàn trưởng và hỏa lực dẫn đầu đội hình xông lên Ngọc Chiến. Tiểu đoàn đến Ngọc Chiến thì địch đã rút. Cần phải nhanh hơn nữa.Từ dốc Pu Sầm Xíp, nhìn xuống, địch đang rút trên cao nguyên, liền bắn xuống chặn đầu. Hoàng Đình Kỳ và Chu Viết Sỏi cùng một bộ phận bí mật luồn lên núi, đánh vào sau lưng địch.Hai mũi đánh ép lại. Bọn địch hoảng loạn xin hàng.Đến Bản Dốc, Tiểu đoàn 115 lại tiêu diệt một trung đội địch thuộc Tiểu đoàn dù ngụy số 57.Đêm ấy, trinh sát báo cáo địch đã rút khỏi Ít Ong về Sơn La. Tiểu đoàn theo triền sông Đà tới Tạ Bú, bắt sống một trung đội lính Thái chưa kịp qua sông Đà tới Mường La.Mường La hoàn toàn giải phóng.Du kích Mường La bắt liên lạc với bộ đội. Du kích cùng bộ đội chia nhau vào rừng gọi hàng hàng trăm tù binh. Một vùng rộng lớn bên tả ngạn sông Đà được giải phóng.Đợt một Chiến dịch Tây Bắc kết thúc.Phân khu Nghĩa Lộ và tiểu khu Phù Yên bị tiêu diệt. Một vùng lớn từ Nghĩa Lộ, Gia Hội, Tú Lệ, Ngọc Chiến đến Mường La được mở ra.Đồng bào Tây Bắc đón bộ đội bằng cơm nếp, bằng nụ cười, bằng những đoàn người tình nguyện đi tải đạn, tải gạo, dẫn đường.Nhưng chiến dịch chưa dừng lại.Sau đợt một, phía Pháp không chịu buông Tây Bắc. Sa-lăng vội điều quân, củng cố Nà Sản, tăng cường Điện Biên Phủ, Lai Châu, Mộc Châu.Những cứ điểm mới mọc lên. Những phòng tuyến mới được dựng vội ven sông Đà.Còn Bộ chỉ huy chiến dịch quyết định mở đợt hai.Lần này, Đại đoàn 312 được giao nhiệm vụ vượt sông Đà ở Vạn Yên, tiêu diệt Tiểu đoàn Ma-rốc số 3, phá vỡ phòng tuyến hữu ngạn sông Đà.Một dòng sông nữa lại hiện ra trước mặt Lê Trọng Tấn.Và lần này, chuyện không chỉ là đánh địch.Đó còn là câu hỏi: làm sao đưa cả đại đoàn qua sông Đà khi nước chảy xiết, cầu phao chưa xong, công binh ngâm mình trong nước lạnh, còn thời gian nổ súng thì không thể lùi?



