LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 9: QUYẾT ĐỊNH KHÓ XỬ
LÊ TRỌNG TẤN - DẤU CHÂN TRẬN MẠC KỲ 9: QUYẾT ĐỊNH KHÓ XỬ
Tiếp nối Kỳ 8: Từ phong trào góp trâu mua súng ở Mường Chanh, Lê Trọng Tấn càng hiểu rằng sức mạnh của bộ đội nằm ở lòng dân. Nhưng lòng dân có khi hiện ra trong một lựa chọn đau lòng: một người em phải dẫn bộ đội đi bắt chính anh ruột mình.
Cuối năm 1947, sau những tháng ngày bám trụ ở Sơn La, Lê Trọng Tấn và trung đoàn rút về Cẩm Khê, phía tây nam Phú Thọ.Đi đông dễ bị lộ. Vì vậy, các đội vũ trang tuyên truyền được tổ chức, nhỏ gọn, bí mật, vừa làm công tác vận động nhân dân, vừa đánh những đòn cần thiết để phá thế kìm kẹp của địch.Trong số đó có đội Trung Dũng. Đội chỉ có 17 người. Họ mang theo vài khẩu súng, ít gạo, dựa vào dân mà đi, dựa vào dân mà sống.Khi đến bản A Má, anh em quyết định dừng lại. Tin báo đưa về rất căng: địch sắp về càn.Điều nguy hiểm hơn là bọn địch lần này có người bản địa dẫn đường. Người đó là một tên châu đoàn ở Mộc Châu, hiểu rất rõ từng lối mòn, từng bìa rừng, từng nếp nhà trong bản A Má.Nếu hắn dẫn lính về, dân rất khó tránh. Bộ đội cũng khó xoay xở.Nhưng rồi anh em phát hiện ra một đầu mối đặc biệt: tên châu đoàn ấy có một người em ruột tên là Lò Văn Tình. Tình là một thanh niên thật thà, có cảm tình với cách mạng.Các đồng chí trong đội tìm gặp anh, nhưng câu chuyện không dễ mở lời. Bởi điều họ cần là Lò Văn Tình giúp bộ đội bắt chính anh ruột mình.Với Lò Văn Tình, đó là một lựa chọn quá khó. Một bên là tình máu mủ. Một bên là bản làng. Một bên là người anh ruột. Một bên là bao gia đình trong bản có thể bị đốt nhà, cướp của, bắt bớ nếu cuộc càn diễn ra.Nhưng rồi nghĩ đến dân bản A Má, đến những đứa trẻ, những người già, những nếp nhà sàn đang nằm trong tầm lùng sục của quân địch. Cuối cùng, Lò Văn Tình nhận lời.Hôm sau, tên châu đoàn đưa lính về thật. Hắn không hề biết rằng ngay trong bản, người em ruột của mình đã đứng về phía cách mạng.Nhờ Lò Văn Tình dẫn đường và bố trí, đội Trung Dũng nhanh chóng tiếp cận, bắt sống được tên châu đoàn. Mọi việc diễn ra gọn, nhanh, khiến bọn địch không kịp trở tay.Nhưng khi hai tay người anh đã bị trói, căn nhà bỗng rơi vào một khoảng lặng. Người bị bắt là tay sai dẫn địch về hại dân.Nhưng đó cũng là anh ruột của Lò Văn Tình. Đến lúc ấy, nỗi đau trong lòng người em mới trào ra.Tối hôm đó, Lò Văn Tình nói với cán bộ một câu khiến ai nghe cũng lặng đi: “Dẫu sao nó cũng là anh em với tôi. Nay đã đưa cán bộ về bắt được nó rồi, tôi chỉ xin cán bộ tha chết cho nó. Còn bắt nó tù bao nhiêu năm cũng được.”Đội Trung Dũng rất cảm động trước tấm lòng ấy. Anh em hiểu rằng Lò Văn Tình không hề mềm yếu.Anh đã dám làm một việc rất khó, dám đặt dân bản và cách mạng lên trên tình riêng. Nhưng đã là con người, đứng trước anh ruột mình bị trói, anh không thể không đau.Cuối cùng, anh em tha chết cho tên châu đoàn. Còn Lò Văn Tình, từ một thanh niên chất phác ở bản A Má, sau này trưởng thành thành một cán bộ trung kiên của cách mạng.Từ những con người như Lò Văn Tình, các đội vũ trang tuyên truyền có thể trở lại Sơn La, bám bản, gây cơ sở, dựng lại niềm tin từng chút một.Nhưng đường vào vùng sau lưng địch có lúc, để qua mắt đối phương, anh em còn phải mặc giả lính Pháp rồi ngang nhiên đi giữa vùng địch kiểm soát.Một màn hóa trang hoàn hảo đến mức chính dân bản lúc đầu cũng không nhận ra đâu là bộ đội Cụ Hồ.



