Anh hùng Lực lượng vũ trang

LÊ TRỌNG TẤN – NGƯỜI TƯỚNG CỦA SỰ THẦN TỐC

Đồng Tháp06/07/2026XÃ ĐOÀN THANH BÌNH (XÃ ĐOÀN THANH BÌNH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN VỀ ĐẠI TƯỚNG LÊ TRỌNG TẤN – NGƯỜI TƯỚNG CỦA SỰ THẦN TỐC

Có những con người không chỉ đi qua lịch sử, mà còn để lại dấu chân sâu trong tâm trí của những

người đồng đội đã từng cùng chiến đấu, trong lòng những thế hệ chưa từng gặp họ nhưng vẫn biết

đến họ qua chiến công và phẩm hạnh. Đại tướng Lê Trọng Tấn là một con người như thế.

Ông tên thật là Lê Trọng Thanh, sinh năm 1914 tại xã Yên Trường, huyện Thọ Xuân, Thanh Hóa. Làng

xưa ấy vốn nghèo, nhưng đã nuôi dưỡng trong ông một phẩm chất đặc biệt: sự gan góc, kiên định và

gần gũi như chính đất quê. Người làng kể rằng thuở nhỏ, Tấn đã ít nói, nhưng cái nhìn thì cương trực,

đã quyết điều gì thì làm đến cùng. Chính cái tính ấy sau này trở thành nét đặc trưng của một vị tướng

tài – dám nghĩ, dám đánh và đánh đến nơi đến chốn.

I. NGƯỜI CHỈ HUY THÍCH ĐI BỘ – KHỞI ĐẦU CỦA MỘT NHÀ QUÂN SỰ

Cuộc đời quân ngũ của Lê Trọng Tấn bắt đầu từ những năm kháng chiến chống Pháp. Điều đặc biệt là

ngay từ khi mới vào quân đội, ông đã cho thấy phong cách chỉ huy khác biệt: đơn giản, trực tiếp và

hòa đồng với chiến sĩ.

Đồng đội kể lại rằng, những ngày chuẩn bị cho chiến dịch mở đầu năm 1954, một số chỉ huy cấp cao

được đề nghị dùng ngựa hoặc võng cáng để giữ sức khỏe. Nhưng khi đến lượt mình, ông lắc đầu:

“Bộ đội ta đi bộ, chỉ huy cũng phải đi bộ. Có đi cùng thì mới biết anh em vất vả thế nào.”

Thế là ông bước, vai đeo ba lô như bao chiến sĩ. Những đoạn dốc cao đến rợn người, bùn đất ngập tới

đầu gối, ông vẫn đi. Khi chiến sĩ dừng chân uống nước, ông cũng ngồi xuống, lấy bi đông của mình, hỏi

chuyện từng người, nắm tình hình sức khỏe, nghe họ kể về gia đình, về ước mong sau chiến tranh.

Có chiến sĩ trẻ, lần đầu hành quân dài, mệt quá thốt lên:

— “Thủ trưởng ơi, sao đi mãi không hết đường?”

Ông cười hiền:

— “Còn đường là còn ngày chiến thắng. Cứ đi đi, rồi sẽ đến.”

Câu nói ấy, đơn giản như hơi thở, lại thắp lên trong lòng họ một niềm tin mạnh mẽ.

II. Ở ĐIỆN BIÊN PHỦ – QUYẾT ĐỊNH GIỮA NẮNG MƯA CỦA LỊCH SỬ

Năm 1954, ông là Trung đoàn trưởng Trung đoàn 312 – một trong những đơn vị chủ công tại Điện

Biên Phủ.

1. Trước giờ nổ súng

Ngày đầu vào vị trí tập kết, trời mưa tầm tã, đất rừng sạt lở liên tục. Bộ đội gặp nhiều khó khăn, một

số chiến sĩ lo lắng về diễn biến trận đánh. Có người hỏi ông:

— “Thưa anh, liệu trận này mình có chắc thắng không?”

Lê Trọng Tấn nhìn mọi người một lượt, giọng đều và chắc:

“Trong chiến tranh, không có gì chắc chắn tuyệt đối. Nhưng nếu mình làm đúng, làm đến nơi đến

chốn, thì chiến thắng sẽ đứng về phía mình.”

Câu nói ấy được những người có mặt nhớ mãi. Nó không khoa trương, không tô vẽ, nhưng tạo ra

niềm tin sắt đá.

2. Trận mở màn Điện Biên Phủ

Tối ngày 13/3/1954, tiếng pháo của ta nổ. Trung đoàn 312 của ông là một trong những đơn vị xông

lên đầu tiên, đánh vào cứ điểm Him Lam – cửa mở của toàn chiến dịch.

Một chiến sĩ kể rằng khi đạn địch bắn như mưa, ông đứng bên chiến hào, mắt dán vào thực địa, tay

cầm bản đồ và liên tục chỉ đạo:

— “Cánh phải tiến thêm 50 mét!”

— “Hỏa lực bắn chặn hướng đông!”

— “Trung đội 3 vòng sang trái, đánh ép xuống!”

Trong lúc hỗn loạn nhất, Lê Trọng Tấn vẫn bình tĩnh đến lạ. Sau ba giờ chiến đấu, Him Lam thất thủ.

Đó là cú đánh khiến địch choáng váng và mở ra đà tiến công liên tục của cả chiến dịch.

III. GIỮA TRƯỜNG SƠN – NGƯỜI CHỈ HUY CỦA SỰ KIÊN CƯỜNG

Sau Điện Biên, ông tiếp tục đảm nhiệm nhiều vai trò quan trọng. Trong những năm chống Mỹ, ông là

gương mặt tiêu biểu của những chiến dịch lớn như Đường 9 – Khe Sanh, rồi sau này là chỉ đạo các

binh đoàn cơ động.

1. Câu chuyện về chiếc võng

Một nữ thanh niên xung phong tên Lan nhớ mãi đêm mưa Trường Sơn, khi Lê Trọng Tấn đến kiểm tra

đường. Thấy chị đang nằm tạm trên chiếc võng mắc giữa hai cây lớn, ông lập tức nói:

— “Chỗ đó nguy hiểm đấy, chuyển sang gốc cây thấp hơn!”

Vừa kịp rời đi thì một quả bom bi nổ ngay vị trí chiếc võng. Lan run rẩy nói:

— “Thủ trưởng cứu mạng cháu rồi!”

Ông chỉ xua tay:

— “Cứ làm việc cẩn thận, giữ mình mà còn chiến đấu lâu dài.”

Người ta vẫn nhớ ông không như một vị tướng uy nghi, mà như người cha, người anh quan tâm từng

điều nhỏ nhất.

IV. CHIẾN DỊCH HỒ CHÍ MINH – DẤU ẤN MANG TÊN LÊ TRỌNG TẤN

Nếu Điện Biên Phủ là nơi ông bắt đầu ghi dấu ấn lớn, thì Chiến dịch Hồ Chí Minh 1975 là đỉnh cao tài

năng quân sự của ông.

Năm ấy, Lê Trọng Tấn giữ chức Phó Tư lệnh Chiến dịch Hồ Chí Minh, trực tiếp chỉ huy những binh

đoàn thọc sâu, tiến công thần tốc.

1. “Thần tốc – táo bạo – bất ngờ”

Khi Bộ tư lệnh ra lệnh phải tiến công thật nhanh, ông chỉ nói một câu mà nhiều người sau này nhắc

mãi:

“Càng nhanh, càng ít hy sinh.”

Đối với ông, tốc độ không phải để lập chiến công, mà để cứu mạng bộ đội.

2. Chỉ huy trên đường tiến vào Sài Gòn

Dọc đường tiến quân, ông thường xuyên đứng bên xe, xem bản đồ, tính toán từng ngả đường, từng

giờ tiến. Có khi đêm đã khuya, mọi người bảo ông nghỉ tạm, ông nói:

— “Lúc này mình ngủ thì bộ đội sẽ chậm.”

Ông ăn vội gói lương khô, uống ngụm nước rồi lại tiếp tục chỉ huy.

Có lần, một cánh quân báo về rằng cầu bị sập, xe tăng không thể qua. Lê Trọng Tấn đáp ngay:

— “Tìm đường khác. Nếu không có, tự mở đường.”

Chỉ sau vài giờ, cánh quân ấy đã vượt qua trở ngại, tiến thẳng vào hướng được giao. Những quyết

định nhanh và chính xác ấy góp phần rút ngắn chiến dịch, tạo nên chiến thắng vào trưa ngày

30/4/1975.

V. MỘT VỊ TƯỚNG SỐNG GIẢN DỊ – GIÀU NHÂN CÁCH

Điều khiến nhiều người nhớ về ông không chỉ là chiến tích mà còn là tính cách giản dị, chân thành,

thương bộ đội như người nhà.

1. Giản dị từ chiếc áo cũ

Ông thường chỉ có vài bộ quân phục, vá chỗ nào rách chỗ đó. Nhiều chiến sĩ ngạc nhiên khi thấy Đại

tướng mà vẫn tự tay giặt áo, tự tay sửa khuy.

Có sĩ quan trẻ hỏi:

— “Sao thủ trưởng không để cấp dưới làm ạ?”

Ông đáp:

— “Tôi tự làm quen rồi. Để anh em còn lo bao việc khác.”

2. Không thích lễ nghi

Dù giữ chức rất cao, ông không bao giờ thích chuyện đứng nghiêm chào khi mình đi qua. Thấy chiến sĩ

làm vậy, ông liền nói:

— “Giữa chiến trường, giữ sức mà chiến đấu. Không cần lễ nghi khi đang hành quân.”

3.

Sự nghiêm khắc đầy nhân hậu

Ông có lúc rất nghiêm. Gặp chiến sĩ lười biếng hoặc làm việc thiếu trách nhiệm, ông phê bình thẳng.

Nhưng sau đó ông hỏi rõ hoàn cảnh, xem họ có khó khăn gì, rồi tìm cách giúp họ tiến bộ.

Một chiến sĩ từng kể:

— “Bị thủ trưởng mắng thì sợ thật, nhưng sau đó ông lại động viên, hướng dẫn cặn kẽ. Mắng để mình

tốt lên, chứ không phải để làm khổ nhau.”

VI. NGÀY ÔNG ĐI – NHỮNG GIỌT NƯỚC MẮT LẶNG THẦM

Năm 1986, khi đang giữ chức Phó Tổng Tham mưu trưởng, ông qua đời đột ngột.

Tin ấy khiến cả quân đội bàng hoàng.

Nhiều đồng đội kể rằng họ chưa từng thấy cảnh một vị tướng được thương tiếc nhiều đến thế. Những

cựu chiến binh từng chiến đấu dưới quyền ông, dù tuổi đã cao, vẫn đến viếng, có người đứng rất lâu

mà không nói nên lời.

Một người lính già nói:

“Thủ trưởng Tấn là người gần gũi như cha, quyết đoán như lửa mà nhân hậu như nước.”

Câu nói ấy có lẽ là chân dung đẹp nhất về con người ông.

VII. GIÁ TRỊ MÀ ÔNG ĐỂ LẠI

Tài năng của Đại tướng Lê Trọng Tấn được thể hiện ở ba điểm lớn:

1. Chiến lược sắc bén, tư duy tiến công mạnh mẽ– luôn chọn hướng đánh táo bạo, tốc độ cao.

2. Chỉ huy quyết đoán nhưng thấu hiểu con người– lo cho bộ đội từng bữa ăn, giấc ngủ, từng nguy hiểm nhỏ.

3. Một nhân cách giản dị, trong sáng– không ồn ào, không phô trương, chỉ có trách nhiệm và tình thương.

Ông được xem là một trong những vị tướng tài giỏi nhất của quân đội ta, được mệnh danh là:

“Người tướng của sự thần tốc.”

KẾT

Lịch sử luôn công bằng với những người xứng đáng. Lê Trọng Tấn, với cả cuộc đời cống hiến, đã để lại

dấu ấn không chỉ bằng chiến thắng, mà bằng nhân cách của một vị tướng gần gũi, giản dị, yêu thương

chiến sĩ và dành cả đời cho đất nước.

Dù thời gian đã trôi qua gần nửa thế kỷ, câu chuyện về ông vẫn vang vọng như lời nhắc nhở rằng:

Sức mạnh lớn nhất của một quân đội không chỉ nằm ở vũ khí, mà nằm ở con người – những con người

như Đại tướng Lê Trọng Tấn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn