Cựu chiến binh

LÊ TRỌNG THÀNH CỰU CHIẾN BINH

TP. Hồ Chí Minh05/07/2026Đoàn trường THPT Trần Quang Khải (Xã Long Hải)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
LÊ TRỌNG THÀNH CỰU CHIẾN BINH

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về nó chưa bao giờ mất đi. Chúng vẫn hiện hữu trong từng nếp nhăn, trong ánh mắt trầm lắng của những con người đã đi qua bom đạn. Có những câu chuyện không được kể bằng những con số khô khan, mà được truyền lại bằng hồi ức, bằng sự im lặng và cả những nỗi đau không thể gọi tên. Câu chuyện của ông Lê Trọng Thành, sinh năm 1947, một người lính từng trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ, là một câu chuyện như thế – chân thực, sâu sắc và đầy ám ảnh.

Tiếng gọi Tổ quốc trong những năm tháng tuổi mười bảy

Hoàn cảnh đưa ông Lê Trọng Thành đến với con đường người lính bắt đầu từ những điều rất đỗi đời thường. Khi ấy, ông vẫn đang ngồi trên ghế nhà trường. Tuổi 17, cái tuổi lẽ ra chỉ gắn với sách vở, ước mơ và những hoài bão trong trẻo của tuổi trẻ. Nhưng đất nước lúc đó đang bước vào giai đoạn vô cùng cam go của cuộc kháng chiến, đặc biệt là thời kỳ chuẩn bị cho giải phóng miền Nam, khi lực lượng chiến đấu trở nên khan hiếm.

Những năm tháng chiến đấu và cuộc hành quân không thể quên

Trong quân đội, ông được biên chế vào đơn vị C3D30, trực tiếp tham gia nhiều trận đánh ác liệt. Nhắc đến chiến tranh, ông không kể nhiều về bản thân. Ông thường mượn câu chuyện của người khác để nói về chính mình. Bởi theo ông, chiến tranh không có chỗ cho cái “tôi” cá nhân, mà chỉ có số phận chung của cả một thế hệ. Những trận chiến nối tiếp nhau, sống sót qua hôm nay chưa chắc đã sống được đến ngày mai. Với người lính lúc bấy giờ, cái chết luôn hiện hữu, như một điều hiển nhiên.

Kỷ niệm sâu sắc nhất đối với ông không chỉ nằm ở một trận đánh cụ thể, mà là cuộc hành quân từ miền Bắc vào miền Nam. Ông lên đường từ năm 18 tuổi, hành quân liên tục suốt hơn ba tháng trời. Ngày nghỉ ngơi ít ỏi, đêm đến lại tiếp tục hành quân. Cái mệt, cái đói và sự thiếu ngủ dồn nén từng ngày. Khi buồn ngủ quá, những người lính trẻ chỉ biết gục đầu vào vai nhau, nhắm mắt trong chốc lát rồi lại đứng dậy bước tiếp. Không có giường, không có chăn ấm, chỉ có tình đồng đội sưởi ấm cho nhau giữa rừng sâu núi thẳm.

Cuộc sống trong chiến tranh vô cùng thiếu thốn. Thức ăn luôn trong tình trạng khan hiếm. Mỗi bữa ăn chỉ là sắn, khoai, đôi khi chỉ có một nắm cơm nhỏ, nhưng ai cũng sẵn sàng bớt phần của mình để đóng góp cho đồng bào. Có những gia đình ở vùng giải phóng, dù rất nghèo, vẫn cố gắng nhường cho bộ đội từng củ khoai, từng bát cơm. Những hình ảnh ấy khiến người lính trẻ càng thêm thấm thía ý nghĩa của cuộc chiến mà mình đang tham gia.

Trận chiến ác liệt trên sông Thạch Hãn

Trong rất nhiều trận đánh đã trải qua, đối với ông Lê Trọng Thành, trận chiến trên sông Thạch Hãn là ác liệt nhất. Bom từ máy bay dội xuống không ngừng, mặt sông rung chuyển bởi tiếng nổ dữ dội. Quân địch vây sang tấn công quyết liệt, không cho bộ đội ta bất kỳ khoảng trống nào để tránh né. Trong hoàn cảnh ấy, sự sống trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

Trên dòng sông ấy, người biết bơi hay không biết bơi đều có thể chết như nhau. Bom đạn không phân biệt, nước sông nhuốm màu tang tóc. Đồng đội ngã xuống quá nhiều, trong khi thời gian không cho phép dừng lại. Không còn cách nào khác, bộ đội buộc phải đào một hố lớn để chôn cất chung những người đã hy sinh, bởi nếu chậm trễ, cái chết có thể tiếp tục ập đến với những người còn sống. Đó là khoảnh khắc khiến ông nhận ra sự tàn khốc đến tận cùng của chiến tranh – nơi mà sinh mạng con người trở nên vô cùng nhỏ bé trước bom đạn.

Tình đồng đội – điểm tựa giữa lằn ranh sống chết

Giữa muôn vàn gian khổ ấy, tình đồng đội chính là điều thiêng liêng và quý giá nhất. Đó là tình cảm đồng chí sâu nặng, là sự gắn bó như anh em ruột thịt. Cái sống và cái chết luôn kề cận, nên người lính thương nhau từ những điều nhỏ bé nhất: chia nhau miếng ăn, chăm sóc nhau khi ốm đau, san sẻ với nhau từng điếu thuốc hiếm hoi. Chính tình đồng đội đã giúp họ vượt qua nỗi sợ hãi, đứng vững trước bom đạn và tiếp tục chiến đấu đến cùng.

Lời nhắn gửi cho thế hệ trẻ hôm nay

Trước khi kết thúc câu chuyện, ông gửi gắm đến thế hệ trẻ, đặc biệt là học sinh hôm nay, một lời nhắn nhủ chân thành. Ông mong các con, các cháu luôn ghi nhớ công ơn của những người đã hy sinh vì độc lập dân tộc, biết sống nhân ái, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Theo ông, học tập tốt, rèn luyện tốt và góp phần xây dựng đất nước chính là cách thiết thực nhất để đền đáp công ơn của những người đi trước đã ngã xuống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LÊ TRỌNG THÀNH CỰU CHIẾN BINH | Câu chuyện thời hoa lửa