LÊ TRỌNG VIỆT
Trong bản hùng ca của dân tộc, không chỉ có những vị tướng lừng danh mới làm nên lịch sử, mà chính những người chiến sĩ bình dị, những người lính cầm súng bằng tất cả tình yêu máu thịt với xóm làng mới là những người viết nên những trang sử chân thực nhất. Chú Lê Trọng Việt, một người con của xã Trung An, chính là hiện thân của vẻ đẹp thầm lặng ấy. Giữa đời thường hôm nay, chú vẫn giữ nguyên phong thái của một "anh bộ đội Cụ Hồ" – khiêm nhường, trách nhiệm và đầy lòng vị tha.
1. Tuổi trẻ và tiếng gọi của dòng sông Tiền
Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Trung An, tuổi thơ của chú Lê Trọng Việt gắn liền với những rặng dừa xanh và những con rạch chằng chịt chảy ra sông Tiền. Thế nhưng, tuổi trẻ của chú không được hưởng trọn niềm vui êm đềm ấy. Những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất đã ập đến, biến vùng quê thanh bình thành một chiến trường khốc liệt. Chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, lòng yêu nước trong chú đã trỗi dậy thành một quyết tâm sắt đá: Phải cầm súng để bảo vệ mẹ, bảo vệ làng.
Với chú Việt, việc tham gia kháng chiến không phải để mong cầu danh lợi hay sự nổi tiếng sau này. Chú đi theo tiếng gọi của trái tim, theo tiếng gọi của đất mẹ đang oằn mình dưới bom đạn. Những ngày đầu nhập ngũ, chàng trai trẻ Lê Trọng Việt mang theo hành trang là sự chất phác của người nông dân Nam Bộ, nhưng bên trong là một tinh thần thép, không khuất phục trước bất kỳ khó khăn nào.
2. "Hoa lửa" trong từng bước chân bám trụ
Thời hoa lửa của chú Việt không được kể lại bằng những con số về quân hàm hay chức vụ cao sang, mà nó nằm ở những đêm mật phục ven căn cứ Đồng Tâm, những ngày bám trụ trong lòng dân để bảo vệ cán bộ. Trung An thời ấy là vùng "tranh tối tranh sáng", kẻ thù kìm kẹp gắt gao, việc giữ vững ý chí cách mạng là một thử thách vô cùng lớn.
Chú kể về những kỷ niệm "chia ngọt sẻ bùi" cùng đồng đội, những lúc nhịn đói để dành phần cơm cho dân, những lúc băng rừng lội suối trong đêm tối mịt mùng để đưa tin mật. Đối với chú, mỗi trận càn quét của địch là một lần thử lửa. Sự dũng cảm của chú Việt thể hiện ở việc bền bỉ bám trụ địa bàn, không rời xa mảnh đất quê hương dù chỉ một bước. Chú chính là một trong những mắt xích quan trọng tạo nên thế trận lòng dân vững chắc, khiến cho kẻ thù dù có vũ khí hiện đại đến đâu cũng phải e dè trước sự kiên cường của những người lính địa phương.
3. Phẩm chất người chiến sĩ giữa đời thường
Hòa bình lập lại, chú Lê Trọng Việt trở về với mảnh vườn, liếp rẫy tại Trung An. Chú không chọn cho mình một vị trí hào nhoáng nào, mà chọn làm một người hội viên Hội Cựu chiến binh gương mẫu, một người công dân cần cù lao động. Chú quan niệm rằng: "Làm người lính thì phải biết đánh giặc, làm người dân thì phải biết xây dựng quê hương".
Trong cuộc sống hàng ngày, chú Việt luôn là người đi đầu trong các phong trào tại xã nhà. Từ việc đóng góp xây dựng đường giao thông nông thôn đến việc giúp đỡ những gia đình khó khăn trong xóm, chú luôn làm với tất cả cái tâm của mình. Chú chăm sóc vườn tược không chỉ để phát triển kinh tế gia đình mà còn để giữ gìn màu xanh tươi đẹp cho Trung An – màu xanh mà chú đã từng dùng máu để bảo vệ. Sự giản dị và đức khiêm tốn của chú đã trở thành bài học quý báu cho thế hệ thanh niên trong xã.
4. Thông điệp từ một cuộc đời thầm lặng
Câu chuyện của chú Lê Trọng Việt giúp tuổi trẻ chúng tôi hiểu rằng: Anh hùng không phải là danh hiệu, mà là cách chúng ta sống. Qua phong trào "Câu chuyện thời Hoa lửa", chân dung chú Việt tỏa sáng bằng sự lặng lẽ. Chú nhắc nhở chúng tôi rằng mỗi công việc nhỏ bé, nếu được làm với lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm, đều đóng góp vào sự vĩ đại của dân tộc.
Hình ảnh chú Việt hôm nay, một cựu chiến binh hiền hậu với nụ cười chân chất, là minh chứng cho sức sống bền bỉ của người dân Mỹ Tho. Ngọn lửa mà chú mang theo từ chiến trường vẫn đang âm thầm sưởi ấm tình làng nghĩa xóm, thắp lên niềm tin về một tương lai tươi sáng cho xã Trung An anh hùng.



