LÊ TRUNG KHÁNH: NGƯỜI ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG KIÊN CƯỜNG TRÊN ĐẤT BẠN CAMPUCHIA
LÊ TRUNG KHÁNH: NGƯỜI ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG KIÊN CƯỜNG TRÊN ĐẤT BẠN CAMPUCHIA
Đầu thập niên 1980, khi tiếng súng ở biên giới Tây Nam vẫn gầm vang và vận mệnh của đất nước chùa tháp Campuchia đang quằn quại dưới gót giày diệt chủng Pol Pot, hàng vạn thanh niên Việt Nam lại tiếp tục lên đường. Tháng 10 năm 1980, người con của mảnh đất nắng gió Phan Rang – Lê Trung Khánh gác lại tuổi thanh xuân, mang theo đức tin kính Chúa yêu nước của người con Đạo Long, chính thức bước vào cuộc đời binh nghiệp.
Người Chỉ Huy Trẻ Giữa Miền Đất Đỏ
Băng qua những cánh rừng già, chú Lê Trung Khánh được biên chế vào Đại đội 1, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 862 (C1d1e862), hoạt động dưới sự chỉ đạo của Mặt trận 479 khốc liệt. Từ một chiến sĩ bộ binh, bằng sự mưu trí, quả cảm và tác phong chỉ huy quyết đoán, chú đã nhanh chóng phát triển thành Đại đội trưởng (Atr), mang quân hàm Trung úy (H2).
Trách nhiệm của một Đại đội trưởng trên chiến trường K vô cùng nặng nề. Đó không chỉ là việc cầm súng tiến lên phía trước, mà là cân não giữ mạng sống cho hàng trăm anh em đồng đội trước các bẫy mìn dày đặc, những trận phục kích chớp nhoáng của tàn quân địch và cái đói, cái khát, cùng những trận sốt rét rừng ngã ngựa.
Dưới sự chỉ huy của Đại đội trưởng Lê Trung Khánh, những người lính của C1d1e862 đã kiên cường bám trụ qua từng trận đánh khốc liệt, bảo vệ vững chắc địa bàn, giúp nhân dân bạn hồi sinh từ đống tro tàn đổ nát. Những đêm thức trắng bên bản đồ tác chiến, những bát cơm chan nước mắt khi tiễn biệt đồng đội đã hun đúc nên bản lĩnh của một người chỉ huy thép nhưng giàu tình nghĩa.
Trở Về Giữa Đời Thường Và Mạch Ngầm Đồng Đội
Tháng 6 năm 1984, sau khi hoàn thành xuất sắc nghĩa vụ quốc tế cao cả, chú Lê Trung Khánh phục viên trở về quê hương. Chú mang theo trên mình những vết sẹo thời gian, những ký ức rực lửa và niềm tự hào vô hạn của người lính tình nguyện Việt Nam.
Sau nhiều năm tiếp tục lao động và cống hiến cho quê hương, ngày 2 tháng 6 năm 2016, chú chính thức nhận quyết định nghỉ hưu theo chế độ HCCC. Ghi nhận những đóng góp và xương máu chú đã đổ xuống nơi chiến trường năm xưa, chú vinh dự được Tặng Kỷ niệm chương cao quý.
Trở về cuộc sống đời thường, chú luôn là một gương mặt năng nổ trong Hội Cựu chiến binh Việt Nam (HCCSVV). Gần đây nhất, vào tháng 6 năm 2024, chú lại có dịp gặp gỡ, sum vầy cùng các cựu chiến binh thuộc khối Quyết thắng Bộ binh Cụm (HVQTCPC). Những mái đầu nay đã bạc, những cái nắm tay đã run run theo tuổi tác, nhưng khi những mật danh C1d1e862, Mặt trận 479 được nhắc lại, ánh mắt của người Đại đội trưởng năm xưa vẫn sáng ngời vẹn nguyên hào khí anh hùng.



