LÊ TRUNG KIÊN – NGƯỜI ANH HÙNG CỦA LÀNG CÁT HÒA HIỆP
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, quê hương Phú Yên đã có biết bao người con lên đường chiến đấu, sẵn sàng gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường. Trong số đó, liệt sĩ, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Lê Trung Kiên là một tấm gương tiêu biểu. Sinh ra trong một gia đình ngư dân nghèo ở làng cát Hòa Hiệp, ông sớm giác ngộ cách mạng, tham gia hoạt động từ khi còn trẻ. Với lòng dũng cảm, sự mưu trí và tinh thần không ngại hy sinh, Lê Trung Kiên đã trải qua 48 trận đánh, nhiều lần bị thương nhưng vẫn kiên cường bám trụ chiến trường. Ông anh dũng hy sinh ngày 3/3/1968, trong cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân tại Tuy Hòa.
Từ làng cát Hòa Hiệp đến con đường cách mạng
Lê Trung Kiên sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo ở xã Hòa Hiệp, huyện Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên, nay thuộc thị xã Đông Hòa. Quê hương ông là một vùng đất giàu truyền thống cách mạng.
Tuổi thơ gắn với cuộc sống lao động nghèo khó, nhưng chính những năm tháng đất nước chịu cảnh chiến tranh đã sớm hun đúc trong ông lòng yêu quê hương và ý chí đấu tranh.
Ngày 20/10/1960, Lê Trung Kiên tham gia cách mạng. Trước khi thoát ly lên chiến khu và gia nhập lực lượng vũ trang, ông đã xây dựng được 7 cơ sở cách mạng, vận động 15 thanh niên địa phương tham gia lực lượng vũ trang.
Đó là những việc làm của một người thanh niên không chỉ biết yêu quê hương bằng tình cảm mà còn biến tình yêu ấy thành hành động.
Người chiến sĩ đặc công quả cảm
Sau khi gia nhập Đại đội Đặc công 202, Tỉnh đội Phú Yên, Lê Trung Kiên luôn thể hiện bản lĩnh của một người chỉ huy gan dạ, mưu trí.
Trong chiến đấu, ông nhiều lần có mặt ở những nơi nguy hiểm nhất. Dù đã 5 lần bị thương, ông vẫn tiếp tục bám sát chiến trường, cùng đồng đội hoàn thành nhiệm vụ. Qua 48 trận đánh với nhiều cương vị khác nhau, ông luôn thể hiện tinh thần quyết tâm và sự dũng cảm.
Một trong những trận đánh tiêu biểu là trận đánh ấp chiến lược Phú Cần tháng 7/1964. Khi quân địch chống trả quyết liệt, Lê Trung Kiên vừa bình tĩnh chỉ huy đơn vị, vừa trực tiếp xông lên dập tắt hỏa điểm của địch, tạo điều kiện để trận đánh giành thắng lợi.
Tháng 10/1964, trong trận đánh sân bay Tuy Hòa, ông tiếp tục thể hiện sự gan dạ và mưu trí khi trực tiếp dùng bộc phá, thủ pháo phá hủy kho đạn của địch, tạo thuận lợi cho đơn vị phát triển chiến đấu.
Trận đánh cuối cùng
Năm 1968, khi cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân diễn ra, Lê Trung Kiên giữ cương vị Đại đội trưởng Đại đội Đặc công 202.
Đại đội 202 được giao nhiệm vụ tiến công vào các mục tiêu quan trọng tại thị xã Tuy Hòa. Trong đêm 3/3/1968, đơn vị tiến công Sở Chỉ huy Trung đoàn 47 của quân đội Sài Gòn.
Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Khi các mũi tiến công gặp khó khăn trước hệ thống phòng thủ của địch, Lê Trung Kiên trực tiếp mang bộc phá tiếp cận một lô cốt có hỏa lực mạnh. Trong lúc chiến đấu, ông trúng đạn và anh dũng hy sinh.
Sự hy sinh của người Đại đội trưởng đã để lại niềm tiếc thương sâu sắc trong đồng đội. Nhưng tinh thần chiến đấu của ông cũng trở thành biểu tượng cho ý chí “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” của những người lính Phú Yên trong mùa Xuân Mậu Thân năm ấy.
Người con đã hóa thành bất tử
Lê Trung Kiên đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng những gì ông để lại cho quê hương không chỉ nằm ở những trận đánh.
Đó là tinh thần không ngại gian khổ, không sợ hy sinh; luôn giành khó khăn về mình, nhường thuận lợi cho đồng đội; sống khiêm tốn, giản dị và được đồng đội tin yêu. Ông đã được trao tặng nhiều phần thưởng cao quý, trong đó có Huân chương Chiến công hạng Nhất và các Huân chương Chiến công giải phóng. Năm 1970, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Tên tuổi Lê Trung Kiên vì thế không chỉ thuộc về một thời chiến tranh. Đó còn là một phần ký ức thiêng liêng của quê hương Phú Yên.

