LÊ TRUNG KIÊN – NGƯỜI CON TRUNG HIẾU CỦA ĐẤT PHÚ YÊN
Mỗi khi nhắc đến hai chữ "quê hương", trong lòng mỗi người con Phú Yên chúng tôi lại vang lên bản hùng ca về những người anh hùng đã ngã xuống để giữ lấy màu xanh, sự bình yên cho mảnh đất này. Trong dòng chảy rực lửa của lịch sử dân tộc, cái tên Lê Trung Kiên đã trở thành một biểu tượng bất tử, một "đóa hoa lửa" rực rỡ nhất của thế hệ thanh niên miền Trung trong kháng chiến chống Mỹ.
Mỗi khi nhắc đến hai chữ "quê hương", trong lòng mỗi người con Phú Yên chúng tôi lại vang lên bản hùng ca về những người anh hùng đã ngã xuống để giữ lấy màu xanh, sự bình yên cho mảnh đất này. Trong dòng chảy rực lửa của lịch sử dân tộc, cái tên Lê Trung Kiên đã trở thành một biểu tượng bất tử, một "đóa hoa lửa" rực rỡ nhất của thế hệ thanh niên miền Trung trong kháng chiến chống Mỹ.
1. Từ cậu bé làng chài đến người chiến sĩ quả cảm
Lê Trung Kiên sinh năm 1949 tại xã Hòa Hiệp (nay thuộc huyện Đông Hòa tỉnh Đắk Lắk), anh Lê Trung Kiên lớn lên trong một gia đình nghèo bên bờ biển Tuy Hòa. Sớm chứng kiến cảnh quê hương bị giày xéo, người thiếu niên ấy đã nuôi dưỡng một ý chí sắt đá. Mới 11 tuổi – cái tuổi đáng lẽ còn đang mải mê với những con sóng nhỏ – anh đã giác ngộ và tham gia cách mạng.
Trước khi chính thức cầm súng vào bộ đội, anh đã thể hiện tố chất của một người thủ lĩnh khi vận động được 15 thanh niên gia nhập lực lượng vũ trang và xây dựng 7 cơ sở bí mật. Với anh, kháng chiến không chỉ là nhiệm vụ, mà là lẽ sống.
2. Những chiến công lừng lẫy trên chiến trường quê hương
Lịch sử sư đoàn và bộ đội địa phương Phú Yên vẫn còn ghi đậm dấu ấn của Đại đội trưởng Đại đội 202 đặc công Lê Trung Kiên. Trong suốt cuộc đời binh nghiệp ngắn ngủi nhưng oanh liệt của mình, anh đã trực tiếp tham gia 48 trận đánh, tiêu diệt 150 tên địch.
Người ta nhớ về anh không chỉ bởi con số, mà bởi tinh thần "5 lần bị thương không rời trận địa". Có những khoảnh khắc nghẹt thở đã đi vào huyền thoại:
Trận ấp Phú Cần (1964): Giữa làn mưa đạn, anh bình tĩnh chỉ huy, xông lên dập tắt hỏa điểm địch để bà con nổi dậy giành quyền làm chủ.
Trận đánh sân bay Tuy Hòa (10/1964): Một mình anh mưu trí luồn sâu, dùng bộc phá phá hủy hoàn toàn kho đạn của địch, biến sân bay thành một biển lửa giữa đêm đen.
3. Khúc tráng ca Xuân Mậu Thân 1968
Đỉnh cao của sự hy sinh anh dũng chính là những ngày Tết Mậu Thân 1968. Hai lần chỉ huy đơn vị đánh thẳng vào Sở chỉ huy Trung đoàn 47 ngụy tại Thị xã Tuy Hòa, Lê Trung Kiên đã khiến kẻ thù phải khiếp sợ.
Vào ngày 3/3/1968, trong trận đánh ác liệt lần thứ hai tại đây, anh đã vĩnh viễn nằm lại trong lòng đất mẹ khi mới vừa tròn 19 tuổi. Anh ra đi khi khát vọng giải phóng quê hương đang rực cháy hơn bao giờ hết, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội và nhân dân.
4. Sống mãi trong lòng người dân xứ Nẫu
Ngày 15/2/1970, anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng có lẽ, danh hiệu cao quý nhất chính là sự tin yêu, mến phục mà đồng đội dành cho anh – một người chỉ huy luôn "nhường thuận lợi cho bạn, nhận khó khăn về mình".
Hôm nay, đứng dưới mái trường mang tên Lê Trung Kiên hay đi trên con đường rợp bóng cây mang tên anh tại Tuy Hòa, những thế hệ hậu sinh chúng tôi luôn tự nhắc nhở mình:
“Hòa bình này được đổi bằng máu xương, bằng tuổi thanh xuân của những người anh hùng như anh.”
Câu chuyện về anh Lê Trung Kiên sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm trái tim những người con Phú Yên, nhắc nhở chúng tôi sống sao cho xứng đáng với một "Thời hoa lửa" hào hùng của dân tộc.



