Anh hùng Lực lượng vũ trang

Lê Trung Kiên – Người ôm bộc phá phá kho đạn địch, viết nên huyền thoại giữa Sân bay Tuy Hòa

Từ làng chài Đa Ngư (Phú Yên), Lê Trung Kiên sớm giác ngộ cách mạng và trở thành Đại đội trưởng đặc công 202. Anh lập nhiều chiến công, tiêu diệt 150 địch, phá kho đạn Sân bay Tuy Hòa, 5 lần bị thương vẫn bám trận địa. Ngày 3/3/1968, anh ôm bộc phá lao lên lô cốt địch để cứu đồng đội, hy sinh ở tuổi 27.

Đắk Lắk16/09/2026xã Ea Wer (Xã Ea Wer)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm rạng sáng tháng 3/1968, trời trên thị xã Tuy Hòa sắp sáng. Cuộc tiến công đã kéo dài suốt đêm, bộ đội đã nổ gần hết bộc phá mà cửa mở vẫn chưa thông. Từ vị trí chỉ huy, người đại đội trưởng phát hiện cách 50 mét một lô cốt địch đang xả đạn dữ dội vào đội hình mình. Anh báo cáo cấp trên một câu ngắn gọn: "Để em đánh sập lô cốt!" — rồi không đợi trả lời, ôm bộc phá lao thẳng lên. Được ba mươi mét, anh trúng đạn.

Người đại đội trưởng ấy là Lê Trung Kiên, chỉ huy Đại đội 202 đặc công, bộ đội địa phương Phú Yên. Trước khi là cái tên được khắc vào lịch sử địa phương, anh chỉ là một đứa trẻ lớn lên trong một gia đình làm nghề chài lưới nghèo.

Sinh ra tại xã Hòa Hiệp, huyện Tuy Hòa (nay thuộc huyện Đông Hòa), Phú Yên, trong một gia đình nghèo sống bằng nghề đánh cá và làm ruộng, Lê Trung Kiên được cán bộ địa phương giáo dục, giác ngộ cách mạng từ sớm. Trước khi thoát ly lên chiến khu, anh đã âm thầm xây dựng bảy cơ sở cách mạng tại quê nhà và vận động mười lăm thanh niên địa phương gia nhập lực lượng vũ trang.

Ngày 20/10/1960, anh chính thức tham gia cách mạng, gia nhập Đại đội Đặc công 202 thuộc Tỉnh đội Phú Yên — đơn vị đặc công, một trong những binh chủng khắt khe nhất, đòi hỏi phải luồn sâu vào lòng địch và tác chiến gần như đơn độc.

Qua 48 trận đánh trên nhiều cương vị, Lê Trung Kiên trực tiếp tiêu diệt 150 tên địch, thu 15 súng các loại. Tháng 7/1964, trong trận đánh ấp chiến lược Phú Cần, anh vừa chỉ huy vừa trực tiếp xông lên dập tắt hỏa điểm địch, giúp đơn vị tiêu diệt toàn bộ lực lượng địch trong ấp. Tháng 10/1964, anh chỉ huy một tổ đặc công luồn sâu đánh sân bay Tuy Hòa, một mình dùng bộc phá phá hủy kho đạn địch giữa trận đánh gay go. Tết Mậu Thân 1968, anh hai lần chỉ huy đơn vị đánh thẳng vào Sở Chỉ huy Trung đoàn 47 ngụy tại thị xã Tuy Hòa.

Không chiến công nào miễn phí: anh đã năm lần bị thương, nhưng lần nào cũng bám trụ chiến trường, không rời đơn vị. Là chỉ huy, anh luôn nhận phần nguy hiểm nhất về mình, nhường thuận lợi cho đồng đội — điều khiến anh được tin yêu, mến phục.

Đêm 3 rạng sáng 4/3/1968, trong đợt tiến công lần hai vào Sở Chỉ huy Trung đoàn 47 ngụy, Lê Trung Kiên trực tiếp chỉ huy Đại đội 202 chia bốn mũi tiến công. Địch chống trả quyết liệt, các mũi đều gặp khó khăn, bộ đội hy sinh ngày một nhiều, trời đã sắp sáng — bất lợi nhất cho một trận đánh đặc công vốn cần bóng tối. Phát hiện lô cốt địch cách 50 mét đang gây thiệt hại nặng, anh xin đánh sập, rồi ôm bộc phá lao lên. Được 30 mét, anh trúng đạn và anh dũng hy sinh.

Ngày 15/2/1970, Lê Trung Kiên được Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa Miền Nam Việt Nam truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng. Câu chuyện của anh không cần tô vẽ để đáng nhớ: một đứa trẻ làng chài nghèo, được giác ngộ, rồi tự nguyện gánh phần khó khăn nhất trong mỗi trận đánh cho đến giây phút cuối cùng — ba mươi mét cuối cùng anh bước, không phải vì hết đường lùi, mà vì phía sau anh còn cả một đội hình đang chờ đường tiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn