Cựu chiến binh

LÊ VĂN BẢY - MỘT THỜI ANH HÙNG

Trong hành trình lịch sử vẻ vang của dân tộc Việt Nam, có những con người rất đỗi bình dị nhưng lại mang trong mình ý chí kiên cường của cả một thế hệ. Họ đã đi trọn tuổi thanh xuân giữa khói lửa chiến tranh, lấy chính máu xương và sự sống của mình để đánh đổi cho nền hòa bình hôm nay. Câu chuyện về cựu chiến binh Lê Văn Bảy – người lính tình nguyện từng chiến đấu trên chiến trường Campuchia – là một lát cắt chân thực, lắng sâu về những hy sinh thầm lặng ấy, nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết trân

Vĩnh Long22/01/2026BCH LCĐ Khoa Khoa học và sức khỏe - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ngày 30/6/1963, chàng trai trẻ Lê Văn Bảy lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vào tháng 3 năm 1984, tại quê nhà huyện Thạnh Hưng (nay là xã Tân Khánh Trung, tỉnh Đồng Tháp). Khi ấy, dù đất nước đã bước qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt, nhưng biên giới Tây Nam vẫn chưa yên tiếng súng. Trên đất bạn Campuchia, nhiệm vụ quốc tế cao cả vẫn đang chờ đợi, thôi thúc anh dấn thân không chút do dự.

Ông Bảy thuộc biên chế Đơn vị C10 – D3 – F309, xuất thân từ lực lượng Quân khu 9, nhưng khi sang Campuchia được điều động chiến đấu trong đội hình Quân khu 7. Địa bàn hoạt động chính của ông là tỉnh Battambang – một trong những chiến trường ác liệt nhất thời điểm bấy giờ. Trong ký ức của người lính năm xưa, đó là những cánh rừng rậm rạp, những con đường hành quân hiểm trở, nơi mìn và thuốc nổ bủa vây khắp nơi. Chỉ một bước chân sơ sẩy cũng có thể phải trả giá bằng mạng sống.

Cùng đồng đội, ông Bảy thường xuyên tuần tra, canh gác để ngăn chặn các cuộc tập kích bất ngờ. Theo ông, khó khăn lớn nhất của nhiệm vụ không chỉ nằm ở hiểm nguy, mà còn ở việc phải tuyệt đối giữ bí mật. Những lối mòn đất rừng, sau mỗi cơn mưa, dấu chân in hằn có thể vô tình làm lộ tuyến đường chiến lược. Vì thế, bộ đội phải linh hoạt thay đổi hướng đi, luôn cảnh giác trong từng bước hành quân. Bên cạnh bom đạn và mìn bẫy, kẻ thù âm thầm nhưng không kém phần nguy hiểm chính là sốt rét rừng. Ông chậm rãi kể:
“Có nhiều người không ngã xuống vì bom đạn, mà vì sốt rét. Hôm trước còn khỏe mạnh, cười nói bình thường, hôm sau đã nằm vật vã vì căn bệnh quái ác ấy.”

Trong thời gian công tác tại Campuchia, ông Bảy còn trực tiếp tham gia huấn luyện lực lượng vũ trang nước bạn, đồng thời dẫn các đơn vị bộ đội Việt Nam hành quân đến nơi tập kết. Phần lớn những chiến sĩ trẻ ông dìu dắt đến từ An Giang và Đồng Tháp. Kể lại kỷ niệm ấy, ông mỉm cười khi nhắc đến hình ảnh những người lính trẻ mang súng mà để nòng chạm đất – một chi tiết giản dị, đời thường, khiến câu chuyện chiến tranh trở nên gần gũi hơn.

Ngày 28/11/1984 là dấu mốc không thể phai mờ trong cuộc đời binh nghiệp của ông. Trong một lần làm nhiệm vụ tại Battambang, ông không may giẫm phải mìn. Tiếng nổ dữ dội xé toang không gian rừng sâu, cướp đi của ông một phần thân thể, để lại nỗi đau thể xác tột cùng. Thế nhưng, trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ý chí người lính vẫn không hề khuất phục. Ông kể lại bằng giọng bình thản nhưng đầy ám ảnh:
“Lúc đó tôi vẫn cố giữ tỉnh táo, tự băng bó vết thương, uống thuốc rồi gọi quân y.”

Không dừng lại ở đó, dù bị thương nặng, ông vẫn cố dùng lưỡi lê gắn trên súng để móc và xử lý những quả mìn còn sót lại xung quanh, tháo gỡ thuốc nổ nhằm bảo đảm an toàn cho đồng đội phía sau. Hành động ấy là minh chứng rõ nét cho tinh thần trách nhiệm và lòng dũng cảm của người lính tình nguyện Việt Nam.

Sau đó, ông được đưa về điều dưỡng tại Đoàn An dưỡng 44 Bình Minh, Cửu Long (nay thuộc tỉnh Vĩnh Long) để hồi phục sức khỏe. Ngày 15/6/1985, ông Lê Văn Bảy chính thức xuất ngũ, trở về với cuộc sống đời thường trong thân phận một thương binh. Dẫu ký ức đã lùi xa theo năm tháng, nhưng ánh mắt của người cựu chiến binh vẫn ánh lên tinh thần nhiệt huyết của một thời hoa lửa. Một phần thân thể đã gửi lại chiến trường Campuchia, nhưng ý chí và phẩm chất người lính tình nguyện trong ông vẫn nguyên vẹn, bền bỉ như ánh bình minh mỗi sớm.

Thời gian có thể xóa mờ dấu chân hành quân nơi rừng sâu biên giới, nhưng không thể làm phai nhạt tinh thần quả cảm và sự hy sinh của những người lính như ông Lê Văn Bảy. Một phần máu xương đã nằm lại nơi chiến trường, song lòng yêu nước và ý chí cống hiến của ông vẫn trường tồn cùng năm tháng. Nhìn lại những năm tháng chiến tranh gian khổ ấy, chúng ta càng thấm thía rằng hòa bình hôm nay không phải là điều hiển nhiên, mà là thành quả được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả sinh mạng của biết bao thế hệ cha anh. Thế hệ trẻ hôm nay cần sống có trách nhiệm, không ngừng học tập, rèn luyện và hành động thiết thực để gìn giữ, bảo vệ và tiếp nối giá trị thiêng liêng của hòa bình mà các thế hệ đi trước đã dày công vun đắp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
LÊ VĂN BẢY - MỘT THỜI ANH HÙNG | Câu chuyện thời hoa lửa