Cựu chiến binh

LÊ VĂN BIỂU – BÁT CƠM CHIA ĐÔI TRONG RỪNG SÂU

Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, ký ức mà ông Lê Văn Biểu nhớ nhất lại là một kỷ niệm rất đời thường. Đó là những ngày hành quân dài trong rừng sâu, thiếu ăn, thiếu nước. Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội được vun đắp từ những điều nhỏ bé nhất. Một bát cơm chia đôi đã theo ông suốt cả cuộc đời.

Thanh Hóa23/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Không phải lúc nào ký ức chiến tranh cũng là tiếng súng hay bom đạn. Với ông Lê Văn Biểu, có những kỷ niệm rất lặng, nhưng theo ông suốt mấy chục năm.

Đó là một đợt hành quân dài ngày của Lữ đoàn bộ binh 239 trong rừng sâu miền Trung. Lương thực cạn dần, mỗi người chỉ còn vài nắm gạo. Bữa ăn lúc ấy không còn đủ cho cả tiểu đội. Ông Biểu nhớ lại:
“Có hôm nấu lên, cả nồi chỉ được mấy bát loãng.”

Một buổi tối, sau chặng hành quân mệt lả, ông được chia nửa bát cơm. Thấy đồng đội nằm cạnh mình chưa được ăn, ông lặng lẽ đẩy bát cơm sang. Người kia xua tay, nhưng cuối cùng cả hai chia đôi từng thìa.

“Chia xong, không ai nói câu nào. Nhưng lúc ấy tôi thấy ấm lạ.” – ông kể.

Đêm đó, mưa rừng trút xuống, nước chảy vào hầm trú ẩn. Hai người ngồi tựa lưng vào nhau, súng đặt ngang đùi. Không ai nhắc đến cái đói, cũng không ai than vãn. Ông Biểu nói:
“Chính những lúc như vậy, mình mới hiểu vì sao anh em có thể sống chết vì nhau.”

Sáng hôm sau, đơn vị tiếp tục hành quân. Cái đói vẫn còn, con đường phía trước vẫn dài, nhưng tinh thần thì khác. “Ăn ít cũng được, miễn là không ai bị bỏ lại.” – ông Biểu nói, ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định của người lính năm xưa.

Giữa chiến tranh, không phải lúc nào chiến công cũng được đo bằng trận đánh. Có những chiến công lặng thầm, được tạo nên từ tình người – thứ đã giúp những người lính như ông đi trọn con đường kháng chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn