LÊ VĂN BIỂU – NGƯỜI CHIẾN SĨ ĐI QUA TRỌN CUỘC CHIẾN
Ông Lê Văn Biểu nhập ngũ năm 1962, trải qua hơn mười ba năm quân ngũ trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Là chiến sĩ chiến đấu trực tiếp thuộc Lữ đoàn bộ binh 239, ông tham gia nhiều chiến dịch lớn từ miền Trung đến Nam Bộ. Chiến tranh với ông không chỉ là súng đạn mà còn là mất mát, chia ly và những năm tháng tuổi trẻ gửi trọn nơi chiến trường. Ông xuất ngũ năm 1975, khi đất nước vừa trọn niềm vui thống nhất.
Sinh ra trong một gia đình thuần nông ở thôn Hạ Vũ 1, ông Lê Văn Biểu lớn lên cùng ruộng lúa, bờ tre. Năm 1962, khi tiếng súng chiến tranh ngày một dồn dập, ông tình nguyện nhập ngũ, mang theo lời dặn của mẹ: “Đi đánh giặc thì phải sống cho tử tế, còn sống thì về.”
Ông được biên chế vào Lữ đoàn bộ binh 239, hoạt động chủ yếu tại chiến trường khu vực miền Trung và Nam Trung Bộ, sau đó tăng cường cho các đơn vị tiến vào Nam. Với cấp bậc hạ sĩ, chức vụ chiến sĩ bộ binh, ông trực tiếp tham gia các trận đánh giữ chốt, đánh phản kích và bảo vệ căn cứ.
Ông Biểu hay nhắc đến một trận đánh ác liệt gần vùng rừng núi phía tây Quảng Ngãi.
“Hôm ấy, đơn vị tôi giữ điểm cao suốt ba ngày đêm. Pháo địch bắn không ngớt. Đất đá vùi lấp cả hầm, phải đào lên mà tiếp tục chiến đấu.”
Trong ký ức ông, hình ảnh ám ảnh nhất là người đồng đội hy sinh ngay bên cạnh. Ông kể:
“Nó gọi tôi một tiếng rồi im. Lúc ấy, không khóc được. Chỉ siết chặt súng mà đánh tiếp.”
Những năm sau đó, ông theo đơn vị hành quân vào sâu chiến trường Nam Bộ, tham gia nhiều chiến dịch lớn cuối cuộc chiến. Gian khổ nối tiếp gian khổ, nhưng cũng chính trong hoàn cảnh ấy, tình đồng đội trở thành chỗ dựa lớn nhất. “Có khi chỉ cần nhìn nhau, không cần nói cũng hiểu.” – ông Biểu nói.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông xuất ngũ trong niềm vui xen lẫn nỗi trống trải. Tuổi trẻ đã gửi lại chiến trường, nhưng ông chưa từng hối tiếc. Với hơn mười ba năm chiến đấu bền bỉ, ông được trao Huân chương Kháng chiến hạng Nhì cùng nhiều phần thưởng của đơn vị.
Giờ đây, khi tóc đã bạc, ông vẫn thường nói: “Chúng tôi may mắn được sống để kể lại. Còn bao người đã nằm lại. Nhớ để sống cho xứng đáng.”



