LÊ VĂN CAO – NGƯỜI ĐẠI ĐỘI TRƯỞNG “BẮT SỐNG XE ĐỊCH” Ở ĐÈO NHÔNG
Anh hùng LLVTND Lê Văn Cao (sinh năm 1943), quê xã Phổ Cường, huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi, xuất thân trong một gia đình nghèo khó và sớm tham gia cách mạng. Trưởng thành từ người chiến sĩ thành cán bộ chỉ huy của Trung đoàn 2, Sư đoàn 3, Quân khu 5, ông nổi bật bởi bản lĩnh chiến đấu gan dạ, đặc biệt trong đánh xe cơ giới. Tại Đèo Nhông ngày 5/5/1968, Lê Văn Cao trực tiếp dùng thủ pháo đánh cháy 1 xe bọc thép, chiếm 1 xe khác rồi sử dụng chính hỏa lực trên xe để chi viện đồng đội. Năm 1968, ông được nêu gương là một trong những ngọn cờ đầu của Sư đoàn 3 và được tặng Huy hiệu Bác Hồ. Ngày 20/12/1969, Lê Văn Cao được tuyên dương Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Ngày 5 tháng 5 năm 1968.
Đèo Nhông, Bình Định.
Một đoàn xe cơ giới tiến vào trận địa với máy bay và tàu chiến yểm trợ.
Giữa hỏa lực ác liệt, một người cán bộ trẻ dẫn đầu đơn vị vượt qua khoảng trống, áp sát xe bọc thép.
Một chiến sĩ vừa cùng anh nhảy lên thành xe thì trúng đạn hy sinh.
Người cán bộ lập tức lấy quả thủ pháo từ tay đồng đội.
Giật nụ xòe.
Thả vào thùng xe.
Rồi nhảy xuống.
Chiếc xe bọc thép bốc cháy.
Nhưng anh không dừng lại.
Lê Văn Cao tiếp tục lao về phía chiếc xe thứ hai.
Hai lính Mỹ từ trong xe chạy ra bị tiêu diệt.
Anh chiếm chiếc xe, sử dụng trọng liên 12,7 mm và đại liên của đối phương bắn chi viện cho đơn vị tiến công.
Tin truyền khắp trận địa:
“HỌC TẬP LÊ VĂN CAO BẮT SỐNG XE ĐỊCH!”
Một phong trào chiến đấu mới bắt đầu ngay từ trận đánh ấy.
Tuổi thơ của cậu bé từng phải đi ăn xin
Lê Văn Cao sinh năm 1943, quê xã Phổ Cường, huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi.
Tuổi thơ của ông đặc biệt cơ cực.
Cha mất sớm.
Gia đình rất nghèo.
Các anh em phải đi ở từ nhỏ.
Khi mới 6 tuổi, Lê Văn Cao đã phải đi ăn xin để kiếm sống và nuôi người mẹ đang đau ốm.
Sau đó, ông vào Sài Gòn bán kem.
Đến năm 15 tuổi lại trở về quê đi ở.
Chính trong hoàn cảnh ấy, Lê Văn Cao dần giác ngộ cách mạng.
Năm 16 tuổi, ông tham gia lực lượng vũ trang địa phương huyện Đức Phổ.
Đến tháng 12/1963, ông vào bộ đội.
Từ người chiến sĩ đến cán bộ chỉ huy
Sau một năm trực tiếp chiến đấu và tham gia 3 trận đều hoàn thành nhiệm vụ, Lê Văn Cao được cử đi đào tạo cán bộ sơ cấp.
Tháng 4/1967, ông được điều về Sư đoàn 3, hoạt động trên chiến trường Quảng Ngãi – Bình Định.
Từ đây, khả năng chỉ huy của Lê Văn Cao ngày càng thể hiện rõ.
Đến hết năm 1968, ông đã chỉ huy đơn vị chiến đấu 8 trận:
4 trận trên cương vị chỉ huy trung đội.
4 trận trên cương vị chỉ huy đại đội.
Theo tài liệu tuyên dương, cả 8 trận đều hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.
Một trong những thử thách khốc liệt nhất đến vào cuối năm 1967.
Trung Xuân – bị thương, hầm sập vẫn tìm đường trở về
Tháng 12/1967, tại Trung Xuân, huyện Phù Mỹ, tỉnh Bình Định, đơn vị tiến công một căn cứ đối phương.
Khi tới hàng rào thứ nhất, hỏa lực từ bên trong bắn chặn dữ dội.
Trung đội không thể tiến lên.
Lê Văn Cao bình tĩnh tổ chức hỏa lực kiềm chế.
Sau đó, ông dẫn đầu đơn vị vượt hàng rào, đánh thẳng vào bên trong, phối hợp với đơn vị bạn làm chủ căn cứ.
Nhưng trận đánh chưa kết thúc.
Đơn vị được lệnh ở lại giữ vị trí vừa chiếm được.
Mờ sáng hôm sau, đối phương phản kích với sự yểm trợ của 10 xe tăng, pháo binh và máy bay.
Lê Văn Cao bị thương ở ngực, mất nhiều máu.
Đồng đội đưa ông vào hầm cùng một trung đội phó cũng đang bị thương.
Đối phương áp sát và liên tục ném lựu đạn vào hầm.
Lần thứ nhất: hai người nhặt lựu đạn ném ra.
Lần thứ hai: tiếp tục ném trả.
Lần thứ ba: vẫn kịp thời xử lý.
Đến lần thứ tư, họ không còn đủ thời gian.
Lựu đạn phát nổ.
Người trung đội phó hy sinh.
Cửa hầm sập xuống.
Lê Văn Cao bất tỉnh.
Khi tỉnh lại, xung quanh đã im tiếng súng.
Bị thương và mắc kẹt dưới đất, ông cố gắng moi đất, bò ra khỏi hầm, rồi tìm đường trở về đơn vị.
Chỉ vài tháng sau, ông lại bước vào trận đánh làm nên dấu ấn đặc biệt trong cuộc đời quân ngũ.
ĐÈO NHÔNG – TRẬN ĐÁNH LÀM NÊN TÊN TUỔI LÊ VĂN CAO
Ngày 5/5/1968, đơn vị của Lê Văn Cao tổ chức chặn đánh lực lượng cơ giới tại Đèo Nhông.
Đoàn xe tiến vào trận địa dưới sự yểm trợ của máy bay và tàu chiến.
Lê Văn Cao bình tĩnh chỉ huy tổ B.41 khai hỏa.
Hai xe M.118 bị tiêu diệt.
Đội hình đối phương bắt đầu rối loạn.
Lê Văn Cao lập tức nhận ra thời cơ.
Ông dẫn đầu đơn vị vượt qua địa hình trống trải, áp sát một chiếc xe bọc thép.
Trọng liên trên xe bắn trả quyết liệt.
Lê Văn Cao tổ chức hỏa lực bắn mạnh vào xe, buộc hai lính Mỹ điều khiển trọng liên phải rút xuống.
Thời cơ chỉ xuất hiện trong vài giây.
Ông cùng một chiến sĩ lao lên thành xe.
Nhưng một loạt đạn từ xa bắn tới.
Người chiến sĩ bên cạnh hy sinh.
Lê Văn Cao không dừng lại.
Ông lấy quả thủ pháo từ tay người đồng đội vừa ngã xuống, kích hoạt rồi thả vào trong xe.
Một tiếng nổ lớn.
Chiếc xe bốc cháy.
Chiếm xe thứ hai
Ngay sau đó, Lê Văn Cao cầm súng và hai quả lựu đạn lao về chiếc xe gần đó.
Hai lính Mỹ vừa chạy khỏi xe bị ông tiêu diệt.
Chiếc xe rơi vào tay quân giải phóng.
Và Lê Văn Cao lập tức biến chính phương tiện vừa chiếm được thành hỏa điểm chiến đấu.
Ông sử dụng trọng liên 12,7 mm, sau đó dùng đại liên trên xe bắn chi viện cho đơn vị.
Khí thế trên trận địa thay đổi rõ rệt.
Tin Lê Văn Cao chiếm được xe bọc thép nhanh chóng lan truyền.
Các chiến sĩ động viên nhau:
“Học tập Lê Văn Cao bắt sống xe địch.”
Ngay sau đó, một chiến sĩ khác tiếp tục chiếm thêm một chiếc xe.
Khi máy bay đối phương quay lại oanh tạc trận địa, Lê Văn Cao vẫn đứng trên xe, dùng đại liên bắn trả và yểm hộ đồng đội truy kích.
5 xe bọc thép bị phá hủy và bắt sống
Kết thúc trận Đèo Nhông, theo tài liệu tuyên dương, đơn vị Lê Văn Cao:
Phá hủy và bắt sống 5 xe bọc thép.
Diệt 10 lính Mỹ.
Thu 14 khẩu súng.
Riêng Lê Văn Cao được ghi nhận:
Dùng thủ pháo đánh cháy 1 xe.
Chiếm 1 xe khác.
Diệt 6 lính Mỹ.
Với thành tích này, ông được tặng Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhì.
Quan trọng hơn, trận đánh trở thành một kinh nghiệm thực tiễn về đánh và chiếm xe cơ giới, thúc đẩy phong trào diệt và bắt xe tăng trong toàn Sư đoàn 3.
8 trận – 8 lần hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ
Qua 8 trận do Lê Văn Cao chỉ huy, tài liệu ghi nhận đơn vị của ông:
Diệt gần 100 đối phương.
Diệt gọn 2 trung đội.
Bắn cháy và bắt 5 xe bọc thép.
Thu 17 khẩu súng, trong đó có 4 trọng liên và đại liên.
Thu 2 máy thông tin và 1 máy thu thanh.
Những chiến công ấy không chỉ cho thấy lòng dũng cảm cá nhân.
Lê Văn Cao còn được đánh giá là người cán bộ có bản lĩnh chỉ huy vững vàng, tác phong sâu sát và tinh thần đoàn kết tốt.
Một trong những “ngọn cờ đầu” của Sư đoàn 3
Năm 1968, tại Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn Sư đoàn, Lê Văn Cao được nêu gương là:
MỘT TRONG NHỮNG NGỌN CỜ ĐẦU CỦA SƯ ĐOÀN 3
Ông còn được trao Huy hiệu Bác Hồ.
Khi được tuyên dương Anh hùng, Lê Văn Cao là Đại đội trưởng Đại đội 3, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 2, Sư đoàn 3, Quân khu 5.
Ngày 20 tháng 12 năm 1969, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam tặng thưởng ông Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Nhì và danh hiệu:
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN GIẢI PHÓNG
Từ một cậu bé 6 tuổi phải đi ăn xin để nuôi mẹ, Lê Văn Cao đã trở thành một người cán bộ chỉ huy được đồng đội tin yêu.
Và giữa chiến trường Đèo Nhông năm 1968, hình ảnh người đại đội trưởng trẻ tuổi lao lên xe bọc thép, dùng thủ pháo đánh cháy một chiếc, chiếm một chiếc khác rồi quay chính hỏa lực trên xe để yểm trợ đồng đội đã trở thành một trong những dấu ấn nổi bật nhất trong cuộc đời chiến đấu của ông.



