Lê văn chữ

Ông Lê Văn Chữ, sinh ngày 01 tháng 01 năm 1964, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi tuổi đời còn rất trẻ, từ năm 1970, ông đã sớm tham gia cách mạng, trở thành du kích xã Xuân Hiệp. Giữa bom đạn ác liệt, người du kích nhỏ tuổi ấy bám đất, bám dân, làm nhiệm vụ bảo vệ cơ sở cách mạng, góp phần giữ vững niềm tin của nhân dân vào ngày thắng lợi.
Cũng trong năm 1970, ông được phân công làm quân y của huyện Trà Ôn (cũ). Từ chiến hào đến những trạm xá dã chiến, ông vừa đối mặt với hiểm nguy của bom đạn, vừa gánh trên vai sứ mệnh cứu người. Trong điều kiện thiếu thốn trăm bề, thuốc men khan hiếm, mỗi ca cứu chữa là một cuộc chạy đua với tử thần. Đôi bàn tay người quân y năm ấy không chỉ cầm băng gạc, mà còn nâng đỡ niềm hy vọng sống cho biết bao đồng đội.
Chiến tranh đã để lại trên cơ thể ông những vết thương không thể lành hẳn. Ông trở thành thương binh, mang theo dấu tích của chiến tranh suốt cuộc đời. Nhưng chính từ những mất mát ấy, bản lĩnh và nghị lực của người lính càng được tôi luyện, không cho phép mình dừng lại hay lùi bước.
Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội. Đến năm 1977, ông được điều động công tác tại Phòng Chính trị Tỉnh đội Vĩnh Long. Trên mặt trận chính trị – tư tưởng, ông đóng góp bằng sự tận tụy, chuẩn mực và tinh thần trách nhiệm cao, góp phần xây dựng lực lượng vững mạnh trong thời bình, giữ gìn phẩm chất cao đẹp của người lính Cụ Hồ.



