Lê Văn Đạo
Trong căn nhà nhỏ giữa vùng quê yên bình, ông Lê Văn Đạo, sinh năm 1932, vẫn nâng niu những kỷ vật quân ngũ như báu vật. Những tấm ảnh cũ, cuốn sổ tay đã úa màu thời gian là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đáng nhớ của người chiến sĩ thuộc Đại đội 3, Tiểu đoàn 276.
Ông Đạo tham gia quân đội từ khi còn rất trẻ. Với quân hàm Binh nhì 2, ông cùng đồng đội trải qua nhiều tháng ngày huấn luyện và thực hiện nhiệm vụ trong điều kiện còn nhiều thiếu thốn. Dù khó khăn, người lính trẻ khi ấy luôn giữ vững tinh thần lạc quan và quyết tâm hoàn thành trách nhiệm của mình.
Nhắc đến quãng thời gian quân ngũ, điều khiến ông xúc động nhất là những người đồng đội đã cùng ông chia sẻ mọi vui buồn. Họ đến từ nhiều vùng quê khác nhau nhưng nhanh chóng trở thành anh em một nhà. Những bữa cơm tập thể giản dị, những đêm thức canh gác hay những buổi hành quân dài đã tạo nên tình cảm gắn bó đặc biệt.
“Điều quý giá nhất mà quân đội cho tôi không phải vật chất mà là tình đồng chí, đồng đội và những bài học làm người,” ông Đạo chia sẻ.
Sau khi xuất ngũ, ông trở về quê hương và bắt đầu cuộc sống mới. Bằng sự chăm chỉ và ý chí được rèn luyện trong quân đội, ông vượt qua nhiều khó khăn để xây dựng cuộc sống ổn định. Các con của ông đều trưởng thành, có công việc và cuộc sống riêng.
Dù tuổi đã cao, ông vẫn quan tâm đến các hoạt động của địa phương. Ông thường tham gia các buổi sinh hoạt cựu chiến binh, gặp gỡ thế hệ trẻ và kể lại những câu chuyện về một thời đã qua. Qua đó, ông mong muốn thế hệ hôm nay hiểu hơn về giá trị của hòa bình và trách nhiệm đối với quê hương.
Đối với người dân trong thôn xóm, ông Đạo là một người sống mẫu mực, khiêm tốn và giàu tình cảm. Sự chân thành và lối sống giản dị của ông luôn được mọi người yêu quý.
Ở tuổi gần một thế kỷ, ông vẫn giữ niềm tự hào về những năm tháng được đứng trong hàng ngũ quân đội. Câu chuyện của cựu chiến binh Lê Văn Đạo là hình ảnh đẹp về một thế hệ đã dành tuổi trẻ cho Tổ quốc và tiếp tục sống có ích trong thời bình, trở thành tấm gương cho con cháu noi theo.



