Cựu chiến binh

LÊ VĂN ĐỨC: GAN VÀNG DẠ SẮT GIỮA MIỀN LỬA ĐẠN (1)

Nhập ngũ năm 1965, ông Đức rơi đúng vào giai đoạn không quân Mỹ đánh phá ác liệt nhất. Cuộc đời chiến đấu của ông là những thước phim quay chậm về sự dũng cảm và trí tuệ của người lính giữa vòng vây quân thù.

Thanh Hóa04/02/2026Hà Hữu Duy (Ban Chấp hành Đoàn TNCS Hồ Chí Minh phường Trúc Lâm)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhập ngũ năm 1965, ông Đức rơi đúng vào giai đoạn không quân Mỹ đánh phá ác liệt nhất. Cuộc đời chiến đấu của ông là những thước phim quay chậm về sự dũng cảm và trí tuệ của người lính giữa vòng vây quân thù.

Giai đoạn 1965-1968, đơn vị của ông Đức thường xuyên phải đối mặt với "pháo đài bay" B-52 và các loại máy bay trinh sát của địch.

  • Chi tiết chiến đấu: Có những đêm trực chiến bên sườn đèo, ông cùng đồng đội phải dùng đèn pin đánh tín hiệu giữa làn bom tọa độ để dẫn đoàn xe vận tải vượt qua các "tọa độ lửa". Khi tiếng máy bay gầm rú trên đầu, thay vì ẩn nấp, ông và các chiến sĩ pháo cao xạ vẫn bám trụ mâm pháo, quật trả bằng những luồng đạn đỏ rực để bảo vệ mạch máu giao thông.

  • Sự khốc liệt: Đất đá bị xới tung, mùi thuốc bom nồng nặc đến nghẹt thở. Có những lúc bom nổ gần đến mức đất vùi lấp cả người, ông chỉ kịp giũ bùn đất trên áo, cầm lại khẩu súng và tiếp tục chiến đấu.

  • Trong những chiến dịch tấn công, ông Đức thường nằm trong đội hình mũi nhọn. Những chi tiết cụ thể dưới đây khắc họa bản lĩnh của ông:

    • Tiếp cận mục tiêu: Dưới cái nóng hầm cập của vùng đất miền Trung hoặc sự ẩm ướt của rừng già Nam Bộ, ông cùng tổ chiến đấu bí mật cắt hàng rào dây thép gai, luồn sâu vào lòng địch. Chỉ với chiếc xẻng bộ binh và khẩu AK, ông đã cùng đơn vị đánh chiếm những cao điểm quan trọng.

  • Đối mặt trực diện: Trong một trận đánh chiếm đồn địch, khi đạn dược đã cạn, ông Đức cùng đồng đội đã dũng cảm dùng lưỡi lê và báng súng để chiến đấu giáp lá cà. Đó là những giây phút sinh tử, nơi bản lĩnh của người lính sinh năm 1945 được thể hiện bằng sự lỳ lợm và quyết tâm không lùi bước.

  • Một chi tiết đặc trưng của thời hoa lửa là chiến thuật "vây, lấn, tấn, phá, triệt". Ông Đức đã trải qua những ngày dài trong giao thông hào:

    • Hầm hào là nhà: Có những đợt chiến dịch kéo dài hàng tháng trời, ông và đồng đội phải sống trong những đường hào đầy bùn nước. Cơm nắm muối vừng được chuyển vào tận công sự giữa lúc pháo địch dập dội không ngớt.

  • Bắn tỉa và phản công: Với sự điềm tĩnh của người lính dày dạn kinh nghiệm, ông thường được giao nhiệm vụ bắn tỉa hoặc quan sát chỉ điểm cho pháo binh. Mỗi phát súng của ông không chỉ là tiêu diệt địch mà còn là sự bảo vệ cho anh em phía sau.

  • "Chiến đấu thời đó không chỉ bằng sức mạnh, mà bằng cái đầu lạnh. Phải biết lúc nào nên ẩn mình để bảo toàn lực lượng, lúc nào nên xông lên như vũ bão để áp đảo quân thù."

    Giữa những trận mưa bom bão đạn, không ít lần ông Đức đã bị thương. Những mảnh đạn găm vào da thịt không làm ông chùn bước; mỗi lần điều trị xong, ông lại xin đơn vị trở lại mặt trận ngay lập tức. Đối với ông, mỗi vết sẹo trên cơ thể là một "huân chương" vô hình, minh chứng cho một thời hoa lửa không thể nào quên.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn