Cựu chiến binh

Lê Văn Dũng – ký ức hậu phương Thanh Hóa 1966

Bác Lê Văn Dũng – một cựu dân quân tự vệ từng làm nhiệm vụ bảo vệ địa phương tại Thanh Hóa năm 1966 – luôn nói rằng, dù không trực tiếp cầm súng nơi chiến trường, nhưng những năm tháng ở hậu phương cũng đầy gian khổ và hiểm nguy.

Quảng Ninh05/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Lê Văn Dũng – một cựu dân quân tự vệ từng làm nhiệm vụ bảo vệ địa phương tại Thanh Hóa năm 1966 – luôn nói rằng, dù không trực tiếp cầm súng nơi chiến trường, nhưng những năm tháng ở hậu phương cũng đầy gian khổ và hiểm nguy.

Bác kể, khi ấy, quê hương không còn là nơi yên bình như trước. Máy bay địch thường xuyên đánh phá, khiến cuộc sống của người dân luôn trong trạng thái cảnh giác.

“Ở nhà nhưng không có nghĩa là yên. Ngày nào cũng nghe tiếng máy bay. Có hôm vừa yên được một lúc thì lại có báo động…”

Lực lượng dân quân tự vệ như bác phải trực chiến gần như liên tục. Công việc không cố định, nhưng lúc nào cũng sẵn sàng khi có tình huống xảy ra.

“Ban ngày canh gác, ban đêm cũng trực. Có khi đang ngủ dở mà nghe còi báo động là bật dậy ngay…”

Mỗi lần còi vang lên là một lần chạy đua với thời gian. Bác và đồng đội nhanh chóng tỏa đi khắp nơi, hỗ trợ người dân xuống hầm trú ẩn.

“Việc đầu tiên là giúp người già, trẻ nhỏ. Có nhà đông người, tụi tôi phải chạy qua chạy lại nhiều lần…”

Không chỉ sơ tán, họ còn tham gia cứu hộ sau những đợt bom. Những hố bom sâu hoắm, nhà cửa bị hư hại, người bị thương… tất cả đều cần đến sự hỗ trợ kịp thời.

“Có khi vừa dứt tiếng bom là tụi tôi lao ra. Vừa lo cứu người, vừa lo có bom nổ chậm…”

Công việc nguy hiểm, nhưng không ai chùn bước. Ai cũng hiểu rằng, phía sau sự bình yên của người dân là sự cố gắng của rất nhiều người.

Có những đêm dài không ngủ, tiếng còi báo động vang lên liên tục. Mệt mỏi là vậy, nhưng không ai than vãn.

“Mệt thì có mệt… nhưng nghĩ đến trách nhiệm của mình thì lại cố. Không ai bỏ vị trí.”

Những người ở hậu phương không trực tiếp ra trận, nhưng họ chính là điểm tựa vững chắc cho tiền tuyến – nơi cung cấp sức người, sức của và giữ gìn cuộc sống phía sau.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại quãng thời gian ấy, bác Dũng vẫn nói với niềm tự hào giản dị:

“Mình ở hậu phương… nhưng cũng góp phần giữ vững phía sau cho tiền tuyến.”

Một câu nói mộc mạc, nhưng chứa đựng ý nghĩa lớn lao – rằng chiến thắng không chỉ đến từ chiến trường, mà còn từ những con người thầm lặng nơi hậu phương.

Câu chuyện của bác Lê Văn Dũng là minh chứng cho tinh thần trách nhiệm và sự kiên cường của người dân Việt Nam – dù ở đâu, cũng góp phần vào cuộc đấu tranh chung của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn