Bài viết

Lê Văn Dưỡng – Người lính mang ký ức Trường Sơn

Thanh Hóa17/08/2026Xã Hoằng Lộc (Xã Hoằng Lộc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Văn Dưỡng – Người lính mang ký ức Trường Sơn

Trong ký ức của những người lính đi qua chiến tranh, có những con đường dù đã nhiều năm trôi qua vẫn không thể nào quên. Đó là những cung đường Trường Sơn năm xưa – nơi biết bao người con đất Việt đã gửi lại tuổi xuân, mồ hôi và cả máu xương cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Ông Lê Văn Dưỡng, sinh năm 1940, người con của quê hương Hoằng Lộc, là một trong những người lính đã từng đi qua những năm tháng ấy.

Theo tiếng gọi của Tổ quốc, ông Lê Văn Dưỡng lên đường nhập ngũ, công tác tại đơn vị D1 – Đoàn 559, với cấp bậc H3-CS. Những năm tháng trong quân ngũ đưa ông đến với những nhiệm vụ đầy gian khổ trên tuyến đường chiến lược Trường Sơn.

Ngày ấy, Trường Sơn không chỉ là những dãy núi trùng điệp mà còn là tuyến lửa khốc liệt. Những con đường xuyên rừng luôn phải đối mặt với bom đạn, máy bay địch và muôn vàn khó khăn của núi rừng. Những người lính phải hành quân trong điều kiện thiếu thốn, có khi ngày nghỉ, đêm đi; vừa làm nhiệm vụ, vừa phải đối mặt với hiểm nguy luôn rình rập.

Trong hoàn cảnh ấy, người lính chỉ có một điểm tựa lớn nhất là tình đồng chí, đồng đội và ý chí hoàn thành nhiệm vụ. Những người lính cùng đơn vị chia sẻ với nhau từng bữa cơm, ngụm nước, cùng động viên nhau vượt qua những lúc gian khó. Có những người đã trở về, nhưng cũng có những đồng đội mãi mãi nằm lại giữa đại ngàn Trường Sơn.

Với ông Lê Văn Dưỡng, những năm tháng ấy đã trở thành một phần ký ức không thể phai mờ. Chiến tranh đi qua, người lính năm xưa trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống đời thường. Nhưng những dấu ấn của những năm tháng quân ngũ vẫn còn theo ông cho đến hôm nay.

Sau những năm tháng cống hiến, hiện nay ông Lê Văn Dưỡng đang hưởng chế độ 42. Đó không chỉ là một chính sách của Nhà nước dành cho những người đã từng tham gia phục vụ trong quân đội, mà còn là sự ghi nhận đối với một thế hệ đã dành những năm tháng của tuổi trẻ để thực hiện nhiệm vụ với Tổ quốc.

Điều đáng quý ở những người lính như ông Dưỡng là khi trở về với cuộc sống đời thường, họ không nói nhiều về những gian khổ mình đã trải qua. Những câu chuyện được nhắc đến nhiều hơn thường là câu chuyện về đồng đội, về những người đã cùng mình sống, chiến đấu và những người không có ngày trở về.

Hôm nay, khi quê hương Hoằng Lộc đang từng ngày đổi mới, ông Lê Văn Dưỡng đã bước vào tuổi cao. Mái tóc đã bạc, nhưng những ký ức về một thời tuổi trẻ nơi tuyến lửa vẫn là một phần thiêng liêng trong cuộc đời ông.

Câu chuyện của ông là lời nhắc nhở thế hệ trẻ rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Để có những con đường bình yên, những mái trường đầy tiếng cười và cuộc sống ấm no hôm nay, đã có biết bao thế hệ người Việt Nam phải rời quê hương, khoác lên mình màu áo lính và đi đến những nơi gian khổ nhất.

Ông Lê Văn Dưỡng – người lính D1-Đ559 năm nào – chính là một nhân chứng của thời hoa lửa. Cuộc đời ông là một mảnh ghép bình dị nhưng đáng trân trọng trong câu chuyện lớn về những người con Hoằng Lộc đã góp phần bảo vệ Tổ quốc.

Và có lẽ, điều đẹp nhất mà những người lính năm xưa mong muốn không phải là được nhắc đến nhiều, mà là thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm, biết ơn quá khứ và tiếp tục cống hiến để quê hương, đất nước ngày càng phát triển.

Thời gian có thể làm phai màu ký ức, nhưng không thể xóa đi dấu chân của những người lính đã từng đi qua Trường Sơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn