LÊ VĂN HÒA – NGƯỜI THẦY THUỐC KHOÁC ÁO LÍNH TRÊN TUYẾN LỬA TRƯỜNG SƠN🧰💊
Ông Lê Văn Hòa, sinh năm 1950, quê quán làng Sao, Bình Lương, Như Xuân, Thanh Hóa cũ, nay thuộc Thôn Làng Sao, xã Hóa Quỳ, tỉnh Thanh Hóa. Lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, ông sớm lựa chọn con đường học tập để trở thành người thầy thuốc, với khát vọng được cống hiến cho quê hương và đất nước.

LÊ VĂN HÒA – NGƯỜI THẦY THUỐC KHOÁC ÁO LÍNH TRÊN TUYẾN LỬA TRƯỜNG SƠN
Ông Lê Văn Hòa, sinh năm 1950, quê quán làng Sao, Bình Lương, Như Xuân, Thanh Hóa cũ, nay thuộc Thôn Làng Sao, xã Hóa Quỳ, tỉnh Thanh Hóa. Lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, ông sớm lựa chọn con đường học tập để trở thành người thầy thuốc, với khát vọng được cống hiến cho quê hương và đất nước.
Năm 1969, sau khi tốt nghiệp Trường Y sĩ Thanh Hóa, ông nhận lệnh nhập ngũ, chính thức bước vào hàng ngũ Quân đội Nhân dân Việt Nam. Ông được biên chế về Bệnh viện Quân y 111, sau đó hành quân vào chiến trường, phục vụ Đoàn 559 – tuyến chi viện chiến lược Trường Sơn huyền thoại.
Trong giai đoạn 1969 – 1971, ông công tác tại Binh trạm 17, Quảng Bình, thuộc Tổng cục Hậu cần. Đây là thời kỳ vô cùng gian khổ và ác liệt. Với vai trò là cán bộ quân y, ông trực tiếp cấp cứu, điều trị thương binh, không quản hiểm nguy băng rừng, vượt suối, vào tận chiến trường để chữa trị cho bộ đội, rồi tổ chức vận chuyển thương binh về tuyến sau an toàn. Giữa mưa bom bão đạn, đôi tay của người thầy thuốc đã trở thành điểm tựa sinh tử cho biết bao chiến sĩ nơi tuyến lửa.
Năm 1972, ông được điều về Đơn vị E527, Sư đoàn 511, Đoàn vận tải Quảng Trị – Đoàn 559, tiếp tục nhiệm vụ bảo đảm quân y cho lực lượng vận tải trên những cung đường ác liệt nhất của chiến trường Trị – Thiên.
Một trong những kỷ niệm sâu sắc nhất đối với ông là năm 1973, khi đơn vị hành quân sang Campuchia, vượt dọc chiến trường Tây Ninh, tiến sâu vào rừng khộp. Quãng đường hành quân hơn 55 km, trong điều kiện khô hạn khắc nghiệt, không có nước uống, cả đơn vị buộc phải uống nước vũng đọng dưới đất để duy trì sự sống và tiếp tục nhiệm vụ. Đó là minh chứng rõ nét cho tinh thần chịu đựng phi thường, ý chí vượt lên mọi gian khổ của người lính Trường Sơn năm xưa.
Giữa chiến tranh ác liệt, năm 1971, đơn vị đã tổ chức lễ kết hôn cho ông với bà Lê Thị Thanh (sinh năm 1944), người cùng công tác trong đơn vị. Hai ông bà đăng ký kết hôn tại Lệ Thủy, Quảng Bình, tạo nên một mối nhân duyên định mệnh và là hậu phương tinh thần vững chắc giữa bom đạn chiến tranh.
Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, năm 1975, ông phục viên trở về địa phương, tiếp tục mang theo hành trang là kiến thức, kinh nghiệm và phẩm chất của người thầy thuốc – người lính Cụ Hồ. Đến năm 1984, ông được tín nhiệm giao giữ cương vị Trạm trưởng Trạm Y tế xã Bình Lương, huyện Như Xuân, tỉnh Thanh Hóa (nay là Trạm y tế Bình Lương, xã Hóa Quỳ), tận tụy chăm sóc sức khỏe cho nhân dân, đóng góp bền bỉ cho sự nghiệp y tế cơ sở trong thời bình.
Cuộc đời ông Lê Văn Hòa là hành trình thầm lặng nhưng cao đẹp của một y sĩ quân đội, người đã hiến dâng tuổi xuân trên tuyến lửa Trường Sơn, lấy sinh mệnh con người làm mệnh lệnh cao nhất. Đó là tấm gương sáng về y đức, lòng nhân ái và tinh thần phụng sự Tổ quốc, xứng đáng được trân trọng và gìn giữ như một phần ký ức hào hùng của dân tộc.
---ĐOÀN XÃ HÓA QUỲ---



