Lê Văn Hòa và con tàu C165 – Chuyến đi không trở lại
Lê Văn Hòa và con tàu C165 – Chuyến đi không trở lại
Có những con tàu ra khơi để trở về.
Nhưng cũng có những con tàu ra đi mà người trên tàu hiểu rằng:
Có thể mình sẽ không bao giờ nhìn thấy đất liền nữa.
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, những con tàu không số của Đoàn 125 Hải quân đã âm thầm vượt biển, đưa vũ khí từ miền Bắc vào chiến trường miền Nam.
Trong số đó có C165.
Và trên con tàu ấy có những người lính trẻ như Lê Văn Hòa.
Con tàu mang theo niềm tin
C165 được biên chế vào Đoàn 125 Hải quân từ năm 1964.
Con tàu đã thực hiện nhiều chuyến đi đặc biệt, đưa vũ khí và hàng hóa vượt qua hàng nghìn hải lý.
Mỗi chuyến đi là một lần đối mặt với hiểm nguy.
Họ phải đi trong đêm.
Giữ bí mật tuyệt đối.
Không để lộ hướng đi.
Không để con tàu rơi vào tay địch.
Những người lính trên tàu hiểu rằng nhiệm vụ của mình không đơn giản là vận chuyển hàng hóa.
Họ đang đưa sức mạnh của miền Bắc đến với đồng bào và chiến sĩ miền Nam.
Chuyến đi cuối cùng
Năm 1968.
Cuộc chiến bước vào một giai đoạn vô cùng ác liệt.
C165 nhận nhiệm vụ chở vũ khí vào Nam.
Trên tàu là hơn 64 tấn vũ khí.
Phía trước là biển cả.
Phía sau là quê hương.
Còn trước mắt họ là một hành trình mà không ai biết kết thúc sẽ như thế nào.
Những người lính lặng lẽ chuẩn bị.
Kiểm tra máy móc.
Kiểm tra hàng hóa.
Kiểm tra vũ khí.
Rồi con tàu rời bến.
Vượt biển trong đêm
Biển đêm rộng lớn.
Con tàu nhỏ bé giữa mênh mông sóng nước.
Không ánh đèn.
Không tiếng động thừa.
Mọi người đều hiểu rằng chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả con tàu bị phát hiện.
Nhưng C165 vẫn tiến về phía Nam.
Từng hải lý.
Từng giờ.
Từng ngày.
Vàm Lũng
Cuối cùng, con tàu cũng đến được vùng biển Cà Mau.
Mục tiêu là Vàm Lũng.
Nhưng chuyến đi chưa kết thúc.
Khi C165 đang chuẩn bị hoàn thành nhiệm vụ, tình thế bất ngờ trở nên nguy hiểm.
Địch phát hiện con tàu.
Những tàu chiến nhanh chóng bao vây.
Một con tàu chở đầy vũ khí đứng giữa vòng vây của đối phương.
Phía trước là biển.
Phía sau là quân thù.
Cuộc chiến không cân sức
Có tới 8 tàu chiến địch bao vây C165.
Hỏa lực của đối phương mạnh hơn rất nhiều.
Nhưng những người lính trên tàu không đầu hàng.
Họ chiến đấu.
Họ tìm cách chống trả.
Họ tìm cách bảo vệ con tàu.
Và quan trọng nhất:
Bảo vệ bí mật của tuyến đường.
Bởi trên tàu không chỉ có vũ khí.
Trên tàu còn có những bí mật mà nếu rơi vào tay địch, rất nhiều người và cả tuyến vận tải chiến lược có thể bị đe dọa.
Không để tàu rơi vào tay giặc
Trong tình thế không thể thoát khỏi vòng vây, những người lính C165 đưa ra quyết định cuối cùng.
Phá hủy con tàu.
Họ chấp nhận mất con tàu.
Chấp nhận mất số vũ khí.
Chấp nhận hy sinh.
Nhưng không để bí mật rơi vào tay kẻ thù.
Thuốc nổ được chuẩn bị.
Mọi người hiểu rằng đây có thể là những phút cuối cùng của cuộc đời mình.
Những người lính ở lại với biển
Trận chiến diễn ra dữ dội.
Khói lửa bao trùm con tàu.
Những người lính vẫn chiến đấu.
Trong số họ có Lê Văn Hòa.
Không có nhiều tư liệu công khai ghi lại riêng từng phút cuối của ông, nhưng tên ông được gắn với tập thể những người lính C165 đã chiến đấu đến cùng trong chuyến đi ấy.
Họ không chạy trốn.
Không đầu hàng.
Họ ở lại bên con tàu.
C165 bùng cháy
Rồi tiếng nổ vang lên.
Con tàu mang theo hơn 64 tấn vũ khí bị phá hủy.
Lửa bùng lên giữa biển đêm.
C165 chìm xuống.
Cùng với con tàu là những người lính đã chiến đấu đến phút cuối.
18 cán bộ, chiến sĩ đã hy sinh.
Họ nằm lại giữa biển trời phương Nam.
Nhưng con tàu không rơi nguyên vẹn vào tay địch.
Bí mật vẫn được giữ.
Một chuyến tàu không trở lại
C165 đã không trở về miền Bắc.
Những người lính trên tàu cũng không trở về với gia đình.
Có những người mẹ chờ con.
Có những người vợ chờ chồng.
Có những người cha không bao giờ còn được gặp lại con.
Nhưng ở nơi biển xa ấy, những người lính đã hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Họ đã chọn con đường khó khăn nhất:
Hy sinh để bảo vệ Tổ quốc.
Lê Văn Hòa – một cái tên giữa biển trời
Có thể chúng ta không biết hết những câu chuyện riêng tư về Lê Văn Hòa.
Không biết ông đã viết gì trước chuyến đi.
Không biết ông đã nghĩ gì trong những phút cuối.
Nhưng chúng ta biết ông đã có mặt trên một con tàu đặc biệt.
Một con tàu nhận nhiệm vụ đi vào vùng biển nguy hiểm.
Một con tàu cuối cùng đã trở thành chiến trường.
Và người chiến sĩ ấy đã không trở về.
Tên tuổi ông vì thế hòa cùng tên tuổi của 18 người lính C165, cùng hàng trăm cán bộ, chiến sĩ của Đoàn 125 đã làm nên huyền thoại Đường Hồ Chí Minh trên biển.
Biển vẫn còn đó
Ngày nay, biển vẫn xanh.
Sóng vẫn vỗ.
Những con tàu hiện đại vẫn nối nhau ra khơi.
Nhưng dưới đáy biển của Tổ quốc là ký ức về những con tàu năm xưa.
Những con tàu không số.
Những chuyến đi bí mật.
Những người lính trẻ đã lấy chính tuổi xuân và mạng sống của mình để mở đường cho vũ khí, hàng hóa và niềm tin từ hậu phương đến với chiến trường.
Trong câu chuyện ấy có C165.
Có Lê Văn Hòa.
Và có những người lính đã chọn:
“Tàu có thể mất, hàng có thể mất, nhưng bí mật và danh dự của người lính thì không thể mất.”
Người nằm lại không bao giờ vô danh
C165 đã chìm xuống biển.
Nhưng câu chuyện của nó không chìm theo.
Tên tuổi những người lính trên tàu vẫn được nhắc lại.
Để thế hệ hôm nay hiểu rằng hòa bình không phải món quà tự nhiên mà có.
Nó được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người đã đi trước.
Lê Văn Hòa và những người lính C165 – những người đã ra đi trên một chuyến tàu không trở lại – mãi là những người con kiên trung của Tổ quốc, góp phần viết nên huyền thoại Đường Hồ Chí Minh trên biển.
Và giữa biển trời Việt Nam hôm nay, mỗi con sóng dường như vẫn mang theo một lời tưởng niệm:
Xin nhớ những người đã nằm lại để đất nước được bình yên.


