Lê Văn Huỳnh – Khúc tráng ca nơi chiến trường
Trong những năm tháng "hoa lửa" của lịch sử dân tộc, cuộc chiến 81 ngày đêm tại Thành cổ Quảng Trị (1972) đã trở thành một khúc tráng ca bất tử. Ở đó, có một người lính đã dùng thanh xuân của mình để viết nên định nghĩa về lòng yêu nước: Liệt sĩ Lê Văn Huỳnh.
Anh Lê Văn Huỳnh là sinh viên năm 4 trường Đại học Bách khoa Hà Nội. Giữa lúc cuộc chiến khốc liệt nhất, anh tạm gác bút nghiên, rời xa người vợ trẻ mới cưới được 6 ngày để lên đường vào "chảo lửa" Quảng Trị. Anh chính là hiện thân của một thế hệ trí thức sẵn sàng hy sinh tương lai cá nhân vì độc lập dân tộc.
Điều khiến câu chuyện của anh lay động trái tim hàng triệu người chính là bức thư tuyệt mệnh viết gửi gia đình trước lúc hy sinh. Trong làn mưa bom bão đạn, anh bình thản dự cảm về ngày ra đi của mình. Anh nhắn nhủ mẹ đừng quá đau buồn và nó mong vợ hãy vững bước tiếp tục sống. Bức thư mộc mạc nhưng chứa đựng một lý tưởng sống cao đẹp: Sẵn sàng ngã xuống khi tuổi đời mới 23 để dòng sông Thạch Hãn được hòa bình, để đất nước được độc lập.
Anh Huỳnh đã hy sinh, nhưng tinh thần của anh đã hóa thân vào sóng nước Thạch Hãn linh thiêng. Sự hy sinh ấy cho em hiểu rằng, "thời hoa lửa" không chỉ có đạn bom, mà còn rực rỡ sắc hoa của lòng dũng cảm và sự tận hiến.
Là một học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, câu chuyện của anh Lê Văn Huỳnh là động lực để em trân trọng mỗi giờ học, mỗi trang sách. Em tự hứa sẽ nỗ lực hết mình để xứng đáng với sự hy sinh của những người lính đã gửi lại tuổi xuân dưới đáy sông Thạch Hãn năm xưa.



