Bài viết

LÊ VĂN HUỲNH – LÁ THƯ DỰ CẢM BÊN DÒNG THẠCH HÃN VÀ TÌNH YÊU 7 NGÀY MÃI MÃI VỚI THỜI GIAN

Xếp lại bút nghiên khi đang là sinh viên năm thứ tư Trường Đại học Xây dựng, người thanh niên Thái Bình Lê Văn Huỳnh bước vào chiến trường Quảng Trị đỏ lửa chỉ sau đúng 7 ngày cưới. Bức thư 10 trang gửi từ đáy lòng với những dòng dự cảm xé ruột về ngày hy sinh và nơi nằm lại đã trở thành một kỷ vật vô giá, viết nên thiên tình ca bất tử giữa lòng chiến tranh.

Hưng Yên21/08/2026Đoàn xã Nhân Cơ (Nhân Cơ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong hàng vạn kỷ vật thiêng liêng lưu giữ tại Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị, lá thư dài 10 trang của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh luôn khiến người xem nghẹn ngào rơi nước mắt. Sinh năm 1949 tại thôn Phú Ân, xã Lê Lợi, huyện Kiến Xương, tỉnh Thái Bình, chàng sinh viên giỏi giang của Khoa Cầu hầm, Trường Đại học Xây dựng Hà Nội mang trong mình bao ước mơ hoài hoạ kiến thiết đất nước.

Thế nhưng, khi Tổ quốc vẫy gọi, anh gạt lại ước mơ dang dở. Ngày 9/1/1972, chỉ đúng 7 ngày sau cưới – khi hơi ấm bàn tay người vợ trẻ Đặng Thị Xơ vẫn còn nguyên vẹn – Lê Văn Huỳnh khoác ba lô lên đường nhập ngũ.

Vào chiến trường Quảng Trị khốc liệt, anh trở thành người lính công binh chiến đấu, ngày đêm chèo đò, đào hầm đưa bộ đội và hàng hóa vượt qua dòng sông Thạch Hãn. Nơi ấy, mỗi chuyến đò qua sông là một lần đối mặt với ranh giới sinh tử mỏng mong dưới làn mưa bom, bão đạn của kẻ thù.

Ngày 11 tháng 9 năm 1972, giữa những đêm rực lửa Quảng Trị, Lê Văn Huỳnh đã nắn ngót viết nên lá thư gửi về cho mẹ hiền và người vợ yêu thương. Bức thư không chỉ tràn đầy tình yêu thương tha thiết mà còn chứa đựng một dự cảm linh thiêng đến nghẹt thở. Anh dặn dò kỹ lưỡng: nếu anh hy sinh, sau khi hòa bình, mẹ và vợ hãy đến thôn Nhan Biều, nằm sát bên dòng Thạch Hãn, tìm theo chỉ dẫn cụ thể để đưa anh về quê nhà.

Đúng như lời dự cảm xé lòng ấy, ngày 2/1/1973, trong một chuyến đưa quân vượt sông Thạch Hãn, Lê Văn Huỳnh đã anh dũng hy sinh – đúng vào ngày tròn một năm kỷ niệm ngày cưới của hai vợ chồng.

Ở quê nhà, người vợ trẻ Đặng Thị Xơ cắn răng chịu đựng nỗi đau xé lòng. Dù thời gian làm vợ chỉ trọn vẹn vỏn vẹn 7 ngày ngắn ngủi, bà vẫn trọn đạo nghĩa, ở vậy thờ chồng, cùng chị gái chồng cất giữ từng trang thư ngả màu thời gian như gối đầu giường.

Năm 2002, tròn 30 năm sau ngày anh ngã xuống, dựa theo những chỉ dẫn chính xác đến kỳ diệu trong bức thư "tiên tri" năm nào, gia đình và đồng đội đã tìm thấy phần mộ của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh tại thôn Nhan Biều và đón anh trở về an táng tại nghĩa trang quê nhà.

Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa nhưng câu chuyện về người lính công binh Lê Văn Huỳnh cùng người vợ kiên trung Đặng Thị Xơ vẫn mãi là một nốt trầm xao xuyến trong bức tranh "Thời hoa lửa" – nơi tình yêu đôi lứa hòa quyện vào tình yêu Tổ quốc thiêng liêng và bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn