LÊ VĂN LÀI- THANH XUÂN NƠI CHIẾN TRƯỜNG
Nhập ngũ vào thời điểm khốc liệt nhất, người lính trẻ Lê Văn Lài mang theo tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Sau những tháng ngày huấn luyện cấp tốc, ông cùng đồng đội hành quân vào chiến trường. Hành trang trên vai chỉ là chiếc ba lô con cóc, khẩu súng trường và một trái tim đầy nhiệt huyết của tuổi đôi mươi.
Tháng 2 năm 1968, khi những cánh hoa đào cuối xuân còn vương trên lối nhỏ, chàng thanh niên Lê Văn Lài, khi ấy mới tròn 19 tuổi, đã tạm biệt quê hương để lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm rực lửa nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, ngay sau đợt tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân.
Nhập ngũ vào thời điểm khốc liệt nhất, người lính trẻ Lê Văn Lài mang theo tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Sau những tháng ngày huấn luyện cấp tốc, ông cùng đồng đội hành quân vào chiến trường. Hành trang trên vai chỉ là chiếc ba lô con cóc, khẩu súng trường và một trái tim đầy nhiệt huyết của tuổi đôi mươi.
Những trận đánh đầu đời luôn là những ký ức không thể nào quên. Giữa mưa bom bão đạn, tiếng pháo gầm vang và khói thuốc súng khét lẹt, người chiến sĩ Lê Văn Lài đã nhanh chóng trưởng thành. Ông đã đi qua những cánh rừng già Trường Sơn, nơi mà cái chết và sự sống chỉ cách nhau gang tấc, nơi mà "cơm hẩm rau rừng" nhưng tình đồng chí lại ấm áp hơn bao giờ hết.
Trong suốt những năm tháng chiến đấu, cựu chiến binh Lê Văn Lài đã cùng đơn vị tham gia nhiều chiến dịch quan trọng. Có những đêm hành quân không ngủ, những trận đánh giáp lá cà kịch tính, và cả những lần cận kề cái chết khi mảnh bom găm vào da thịt. Thời đó, chúng tôi không nghĩ nhiều đến bản thân. Chỉ biết rằng, hễ tiếng súng còn vang là bước chân còn tiến về phía trước.
Đối với ông và những người đồng đội sinh năm 1949 năm ấy, mỗi mét đường hành quân là một lời thề, mỗi trận đánh là một khát vọng hòa bình cháy bỏng. Họ đã sống những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời mình trong màu áo xanh người lính, giữa một thời đại mà "hoa lửa" không chỉ là tên gọi, mà là hiện thực rực cháy mỗi ngày.
Đi qua cuộc chiến, ông may mắn được chứng kiến ngày đất nước trọn niềm vui 30/4/1975. Trở về với đời thường, người lính Lê Văn Lài mang trên mình những vết sẹo của chiến tranh, nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời khí chất của một "anh Bộ đội Cụ Hồ".
Giờ đây, ở cái tuổi xưa nay hiếm, khi nhìn lại chặng đường từ tháng 2/1968 ấy, ông không hề nuối tiếc. Bởi ông biết rằng, mình đã góp một phần xương máu và thanh xuân để viết nên trang sử oai hùng cho dân tộc, để màu hoa lửa năm xưa trở thành màu xanh hy vọng của hôm nay.



