Bài viết

LÊ VĂN MƯỜI: CÁNH CHIM ĐẦU ĐÀN GIỮA GIÔNG BÃO VÙNG BIÊN VIÊN

An Giang26/04/2026Trần Thị Ngọc Huyền (XÃ ĐOÀN ĐỊNH MỸ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

LÊ VĂN MƯỜI: CÁNH CHIM ĐẦU ĐÀN GIỮA GIÔNG BÃO VÙNG BIÊN VIÊN

Nếu ai đã từng đặt chân đến mảnh đất An Giang, nghe tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền trên dòng sông Hậu hay ngắm nhìn vẻ uy nghi của dãy Thất Sơn, chắc hẳn sẽ hiểu vì sao nơi đây lại sản sinh ra những con người có trái tim nóng bỏng và ý chí quật cường đến thế. Trong số những "đóa sen thép" nở rộ giữa bùn lầy đạn bom, cái tên Lê Văn Mẹo (thường được gọi thân thương và kính trọng là Lê Văn Mười) hiện lên như một biểu tượng của lòng dũng cảm vô song và tinh thần hy sinh quên mình.

1. Thuở thiếu thời và khát vọng tự do cháy bỏng

Anh hùng Lê Văn Mười sinh ra tại vùng đất An Giang giàu truyền thống cách mạng. Tuổi thơ của ông không êm đềm với tiếng sáo diều, mà lại trĩu nặng những nỗi đau mất mát khi chứng kiến quê hương bị kẻ thù giày xéo. Những cánh đồng lúa chín vàng bị lửa đạn thiêu rụi, những nếp nhà bình yên bị san phẳng... tất cả đã hun đúc nên trong tâm hồn người thanh niên ấy một ý chí sắt đá: Phải đứng lên, phải cầm súng để bảo vệ sự sống cho dân mình.

Ông gia nhập cách mạng với một lý tưởng trong sáng: Chừng nào còn bóng giặc, chừng đó còn chiến đấu. Với Lê Văn Mười, đi theo Đảng, đi theo kháng chiến không chỉ là nghĩa vụ, mà là lẽ sống, là hơi thở.

2. Người chỉ huy mưu trí và những trận đánh "xuất quỷ nhập thần"

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước ác liệt nhất, Lê Văn Mười đã khẳng định vai trò của mình là một chiến sĩ, một người chỉ huy dạn dày kinh nghiệm. Ông gắn liền với những lối đánh độc đáo của quân và dân miền Tây:

  • Sự quyết đoán giữa lằn ranh sinh tử: Trên địa hình sông nước kinh rạch chằng chịt, ông đã chỉ huy đơn vị thực hiện những trận tập kích khiến quân thù không kịp trở tay. Ông nổi tiếng với khả năng nắm bắt thời cơ, luôn chọn những thời điểm địch chủ quan nhất để giáng đòn chí mạng.

  • Tinh thần "Lấy ít địch nhiều": Có những trận đánh khi tương quan lực lượng quá chênh lệch, hỏa lực địch mạnh gấp nhiều lần, Lê Văn Mười vẫn giữ được sự điềm tĩnh lạ kỳ. Sự điềm tĩnh ấy không đến từ sự thờ ơ, mà đến từ niềm tin tuyệt đối vào sức mạnh của nhân dân và sự chính nghĩa của cuộc chiến. Ông đã dẫn dắt đồng đội đi qua những vùng "đất chết" để viết nên những chiến thắng oanh liệt.

  • 3. Khúc tráng ca của lòng tận hiến

    Cuộc đời của Anh hùng Lê Văn Mười là một minh chứng sống động cho câu nói: "Người chiến sĩ không bao giờ biết lùi bước". Sự hy sinh của ông trên chiến trường là một nốt trầm đau thương nhưng đầy kiêu hãnh. Ông ngã xuống khi lý tưởng vẫn còn đang dang dở, nhưng máu của ông đã hòa vào đất mẹ, tưới mát cho những mầm non tự do.

    Sự hy sinh ấy không chỉ là mất mát của một gia đình, một đơn vị, mà là niềm tiếc thương vô hạn của đồng bào An Giang. Thế nhưng, đúng như quy luật của lịch sử: Cái chết của người anh hùng đã hồi sinh sức mạnh cho hàng vạn người ở lại. Tên tuổi ông trở thành khẩu hiệu tiến công, trở thành niềm tin cho các thế hệ chiến sĩ sau này.

    4. Di sản và bài học cho thế hệ trẻ hôm nay

    Với vai trò là người giáo viên, mỗi khi giảng đến chương lịch sử địa phương, tôi thường dừng lại rất lâu ở tên ông. Tôi muốn học trò mình hiểu rằng:

    • Hòa bình là báu vật được mua bằng máu: Những ngôi trường khang trang, những con đường rộng mở các em đi hôm nay đều được xây dựng trên nền tảng sự hy sinh của những người như bác Lê Văn Mười.

  • Sống là để cống hiến: Anh hùng không nhất thiết phải là người làm nên những điều phi thường trong một sớm một chiều. Anh hùng là người biết đặt lợi ích của cộng đồng lên trên lợi ích cá nhân, như cái cách bác Mười đã gạt lại hạnh phúc riêng để lo cho độc lập dân tộc.

  • Tôi thường nói với các em:

    "Các em đừng chỉ học tên bác Lê Văn Mười để đi thi. Hãy học cái chất 'thép' trong tâm hồn bác, học cách yêu từng tấc đất quê hương để mai này dù đi đâu, các em cũng luôn mang trong mình niềm tự hào là người con của đất An Giang anh hùng."

    Lời kết

    Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Lê Văn Mười sẽ mãi mãi là một dấu son đỏ thắm trong cuốn biên niên sử của tỉnh nhà. Tên ông đã được khắc sâu vào văn bia, được đặt cho những con đường, nhưng cao quý hơn cả, tên ông sống mãi trong trí nhớ và trái tim của nhân dân.

    Hôm nay, giữa màu xanh thanh bình của quê hương An Giang, chúng ta nghiêng mình kính cẩn trước anh linh của ông. Cảm ơn người anh hùng đã sống một cuộc đời rực rỡ, đã hóa thân thành hồn thiêng sông núi để bảo vệ vùng biên cương cực Nam của Tổ quốc mãi mãi vững bền.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn