Lê Văn Nguyên người B phó
Vào những năm đầu thập niên 80, chiến trường K vẫn diễn ra vô cùng khốc liệt khi quân ta phải liên tục tổ chức các đợt truy quét tàn quân Pôn Pốt ẩn náu sâu trong rừng già. Những cánh rừng biên giới không chỉ đầy rẫy hiểm nguy từ súng đạn kẻ thù mà còn là cuộc chiến sinh tồn với thiên nhiên khắc nghiệt và dịch bệnh bủa vây. Đơn vị của các chiến sĩ tình nguyện khi đó luôn trong tình trạng báo động cao, sẵn sàng bước vào những trận đánh giằng co để bảo vệ bình yên cho nước bạn.
Chú Lê Văn Nguyên, người chiến sĩ nhập ngũ ngày 10/3/1981, từng giữ cấp bậc Trung sĩ (H3) và chức vụ B phó trước khi xuất ngũ vào giữa năm 1985. Suốt hơn 4 năm miệt mài trên đất bạn, chú cùng đồng đội đã trải qua biết bao kỷ niệm vui buồn, nhưng ám ảnh nhất có lẽ là những chuyến hành quân trinh sát dài ngày trong điều kiện thiếu nước trầm trọng. Có những lúc giữa cơn nắng hạn cháy lòng, cả tiểu đội phải chắt chiu từng giọt sương sớm trên lá rừng hoặc chia nhau từng ngụm nước đục ngầu tìm thấy dưới khe đá để có sức tiếp tục bám trụ địa bàn. Trong một lần phục kích địch bên dòng sông Mekong, chú đã cùng anh em vượt qua cơn đói lả bằng những nắm cơm trộn muối trắng, quyết tâm giữ vững trận địa đến cùng. Những lần bị sốt rét rừng hành hạ, chính tình đồng đội thắt chặt, người nhường bát cháo, người thay phiên canh gác đã giúp chú vượt qua lằn ranh sinh tử. Chức vụ B phó của chú không chỉ là trách nhiệm chỉ huy mà còn là sự lo toan, chăm sóc cho từng miếng ăn, giấc ngủ của anh em chiến sĩ trong đơn vị. Mỗi bước chân hành quân của chú Nguyên và đồng đội đều in đậm dấu ấn của sự hy sinh và lòng quả cảm vô bờ bến.
Những năm tháng "mùa hoa lửa" ấy đã tôi luyện nên ý chí thép của người lính Lê Văn Nguyên, viết nên một chương hào hùng trong lịch sử quân tình nguyện Việt Nam. Câu chuyện của chú mãi là niềm tự hào và là bài học quý báu về sự cống hiến cho các thế hệ trẻ hôm nay soi rọi.



