Lê Văn Nuôi - Chiếc khăn tay trong ngày trở về
Suốt những năm tháng bị giam cầm trong "địa ngục trần gian" Côn Đảo, ông Lê Văn Nuôi cùng nhiều đồng chí đã phải chịu đựng đòn roi, đói khát và bệnh tật. Nhưng điều còn đọng lại sâu sắc nhất trong ký ức của ông không phải là những trận tra tấn, mà là chiếc khăn tay cũ do một người bạn tù trao lại trước khi hy sinh, gửi gắm niềm tin vào ngày thống nhất đất nước.
Một buổi chiều năm 1972, sau nhiều ngày bị tra khảo, ông Lê Văn Nuôi được đưa trở về buồng giam. Trong góc phòng, một người đồng đội lớn tuổi đang sốt nặng vì kiệt sức.
Nhìn thấy ông, người đồng chí mỉm cười yếu ớt rồi lấy từ trong túi áo ra một chiếc khăn tay đã sờn mép.
Ông ngạc nhiên:
"Anh giữ nó làm gì giữa nơi này?"
Người đồng đội chậm rãi đáp:
"Khăn này do mẹ tôi may trước ngày tôi lên đường. Tôi giữ nó đã nhiều năm. Nếu tôi không còn nữa, cậu hãy giữ lấy."
Ông Nuôi vội lắc đầu:
"Nhất định anh sẽ còn sống để tự mang nó về."
Người đồng chí khẽ cười:
"Nếu có ngày đất nước hòa bình, cậu hãy thay tôi ngắm nhìn lá cờ Tổ quốc tung bay."
Đêm hôm đó, người bạn tù ra đi mãi mãi.
Ông Lê Văn Nuôi lặng lẽ gấp chiếc khăn tay, cất sát vào ngực áo. Từ đó, mỗi khi bị tra tấn, bị biệt giam hay rơi vào tuyệt vọng, ông lại nhớ đến lời dặn của người đồng đội.
Ba năm sau, ngày Côn Đảo được giải phóng, ông đứng giữa sân trại giam, nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió. Nước mắt ông lăn dài trên gương mặt hốc hác. Ông lấy chiếc khăn tay cũ ra, vuốt nhẹ rồi khẽ nói:
"Anh ơi, đất nước mình độc lập rồi."
Nhiều năm sau, mỗi khi kể lại câu chuyện ấy, ông Lê Văn Nuôi vẫn nghẹn ngào. Đối với ông, chiếc khăn tay không chỉ là một kỷ vật, mà còn là biểu tượng của tình đồng chí, của lòng trung kiên và niềm tin bất diệt của những người tù chính trị đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.



