Lê Văn Phan
LÊ THỊ HẬU – “NGỌN ĐÈN TRÊN ĐỈNH NÚI” TUYẾN ĐƯỜNG 7A (NGHỆ AN)
LÊ THỊ HẬU – “NGỌN ĐÈN TRÊN ĐỈNH NÚI” TUYẾN ĐƯỜNG 7A (NGHỆ AN)
Trong đội nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường 7A, có một cô gái ít được nhắc đến trong các tài liệu chính thống — Lê Thị Hậu, quê Quỳ Hợp, Nghệ An. Công việc của Hậu không phải phá bom hay mở đường, mà là đứng trên các đỉnh núi cao để quan sát máy bay và truyền tín hiệu bằng gương và cờ hiệu. Tuy đơn giản, nhưng nhiệm vụ ấy giúp cứu sống hàng trăm công nhân giao thông mỗi tháng.
Hậu có đôi mắt tinh tường, nhìn rõ máy bay từ rất xa. Trời càng nắng, ánh gương của cô càng mạnh, và đó là “tín hiệu vàng” cho đội phá bom phía dưới. Trong một ngày tháng 7/1969, khi máy bay địch xuất hiện quá bất ngờ, nhiều người dưới chân núi không kịp chạy. Hậu vẫn đứng trên mỏm đá, bất chấp tiếng gió rít và những quả bom nổ gần, liên tục ra hiệu cho đội công binh rút vào khe núi an toàn. Một mảnh bom sượt qua làm gãy phần vai áo, nhưng cô vẫn không rời vị trí.
Đồng đội kể rằng có lần, Hậu bị sức ép của bom làm ngã xuống triền dốc. Khi được dìu dậy, cô chỉ hỏi: “Dưới chân núi còn ai chưa rút không?”. Tinh thần ấy khiến cả đội gọi cô bằng cái tên trìu mến: “ngọn đèn trên đỉnh núi”.
Tư liệu về Hậu rất ít — chỉ được ghi trong sổ truyền thống Trung đội 4 Thanh niên xung phong tuyến 7A, và vài lời kể của những người còn sống. Tuy vậy, những tín hiệu của cô trong lúc hiểm nguy đã góp phần giữ cho con đường huyết mạch ấy thông suốt giữa bom đạn Trường Sơn.



