LÊ VĂN PHIÊN: HÀNH TRÌNH "THẦN TỐC" GIẢI PHÓNG MIỀN NAM
Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những cái tên đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do. Cựu chiến binh Lê Văn Phiên là một người như thế. Nhập ngũ tháng 01/1970, chàng trai 20 tuổi Lê Văn Phiên mang theo khí thế của vùng quê nghèo nhưng giàu lòng yêu nước, bước chân vào cuộc trường chinh vạn dặm.
Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những cái tên đã hiến dâng cả tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do. Cựu chiến binh Lê Văn Phiên là một người như thế. Nhập ngũ tháng 01/1970, chàng trai 20 tuổi Lê Văn Phiên mang theo khí thế của vùng quê nghèo nhưng giàu lòng yêu nước, bước chân vào cuộc trường chinh vạn dặm.
Giai đoạn 1970 - 1972 là thời điểm chiến trường miền Nam cực kỳ cam go. Với biên chế thuộc các đơn vị tiền thân của Quân đoàn 1, ông Phiên đã được trui rèn qua những chiến dịch lớn.
Đặc biệt nhất phải kể đến mùa hè đỏ lửa năm 1972. Đó có thể là những ngày đêm bám trụ tại Thành cổ Quảng Trị, nơi mỗi mét đất đều thấm đẫm máu và mồ hôi, hoặc những trận đánh ác liệt tại Đường 9 - Nam Lào. Giữa mưa bom bão đạn, người lính Lê Văn Phiên đã học được cách sống sót không chỉ bằng kỹ năng mà bằng ý chí thép của người chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Năm 1973, Quân đoàn 1 – quân đoàn chủ lực cơ động dự bị chiến lược đầu tiên của Quân đội ta được thành lập. Ông Phiên và đồng đội chính là những "viên gạch hồng" đầu tiên xây dựng nên truyền thống của đơn vị này.
Ký ức hào hùng nhất chắc chắn là Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử năm 1975. Quân đoàn 1 nhận lệnh hành quân thần tốc từ Bắc vào Nam. Trong đội hình ấy, ông Phiên đã cùng đồng đội vượt hàng ngàn cây số, vượt qua những trọng điểm đánh phá ác liệt để tiến về cửa ngõ Sài Gòn. Những trận đánh chiếm căn cứ Đồng Dù, đánh thẳng vào Bộ Tổng tham mưu quân đội Sài Gòn là những mốc son mà cụ Phiên không bao giờ quên.
Hòa bình lập lại, người lính sinh năm 1950 ấy trở về với cuộc sống đời thường. Những vết sẹo thời gian có thể làm mờ đi ký ức về những cơn đói, những trận sốt rét rừng, nhưng không bao giờ làm mờ đi niềm tự hào về màu áo xanh quân đoàn.
Hôm nay, ngồi kể lại chuyện xưa cho con cháu, ông Phiên không nói nhiều về chiến công. Ông thường nhắc về những đồng đội đã ngã xuống ở tuổi đôi mươi, về tình quân dân cá nước dọc đường hành quân. Với ông, được sống, được thấy đất nước trọn niềm vui đã là phần thưởng lớn nhất của người lính.



