Cựu chiến binh

Lê Văn Phong – Một đời gắn với quê hương

An Giang22/08/2026Trương Văn Tường (Đoàn xã Đông Thái)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Văn Phong, sinh năm 1943. Tuổi trẻ của tôi trôi qua giữa những năm tháng đất nước còn chiến tranh, khi làng quê yên bình bỗng trở nên chật chội bởi tiếng bom, tiếng súng và những nỗi lo không biết ngày mai sẽ ra sao.

Những buổi chiều quê từng rất quen thuộc – tiếng chim gọi bầy, tiếng trâu về chuồng, mùi rơm rạ sau mùa gặt – đôi khi bị cắt ngang bởi tiếng máy bay trên bầu trời. Khi ấy, không ai còn nghĩ đến sự yên ổn như trước nữa. Người dân trong làng, trong đó có tôi, đều hiểu rằng mình phải góp phần giữ lấy quê hương.

Tôi tham gia lực lượng du kích địa phương, không phải vì điều gì lớn lao, mà đơn giản vì đó là trách nhiệm của người con trong làng. Ban ngày vẫn làm ruộng, vẫn cày cấy, vẫn sống như bao người nông dân khác. Nhưng khi có tin báo, khi quê hương cần, thì sẵn sàng gác lại tất cả.

Những đêm đi trong bóng tối là những ký ức không thể quên. Đường làng khi ấy không còn rõ ràng, chỉ còn bóng tre, bờ ruộng và tiếng bước chân rất khẽ của anh em. Không ai nói nhiều. Mỗi người đều hiểu mình đang làm gì và vì điều gì.

Có những ngày thiếu thốn đủ thứ. Cơm nắm mang theo, nước uống cũng không đủ đầy. Có khi mệt đến rã rời, nhưng vẫn phải cố gắng. Không phải vì ai thúc ép, mà vì ai cũng hiểu rằng nếu mình dừng lại, làng xóm sẽ không còn được yên.

Điều tôi nhớ nhất không phải là gian khổ, mà là tình đồng đội. Trong những lúc khó khăn, chỉ cần một lời hỏi thăm, một cái nhìn động viên cũng đủ để người ta đứng vững. Có những người đã đi cùng tôi qua nhiều chặng đường, và cũng có những người không còn trở về. Những mất mát ấy, đến giờ nghĩ lại vẫn thấy nghẹn trong lòng.

Chiến tranh rồi cũng qua đi. Khi tiếng súng im, làng quê dần trở lại bình thường. Ruộng đồng xanh lại, con đường làng đông người qua lại, trẻ con lại được chạy nhảy như chưa từng có những ngày khói lửa.

Nhìn lại, tôi không dám nói mình đã làm được điều gì lớn lao. Chỉ biết rằng mình đã sống đúng với hoàn cảnh của thời đó, đã cùng nhiều người khác góp phần giữ lấy quê hương.

Lê Văn Phong, sinh năm 1943, một người du kích năm xưa, giờ chỉ còn lại ký ức về một thời đã xa.

Nhưng ký ức ấy là thật. Gian khổ là thật. Đồng đội là thật. Và nỗi mong mỏi hòa bình cũng là thật.

Một thời du kích – một đời không quên. 🇻🇳

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn