Lê Văn Phượng – Người thay đồng đội tiếp tục chiến đấu
Lê Văn Phượng – Người thay đồng đội tiếp tục chiến đấu
Trong chiến tranh, có những người bước vào lịch sử bằng một khoảnh khắc rất ngắn. Nhưng để có khoảnh khắc ấy, họ phải trải qua biết bao ngày tháng chiến đấu.
Lê Văn Phượng là một trong những người lính như vậy.
Trong Chiến dịch Hồ Chí Minh, ông là Đại đội phó kỹ thuật của Đại đội 4, Tiểu đoàn 1, Lữ đoàn Tăng - Thiết giáp 203, Quân đoàn 2. Trong ngày 30/4/1975, ông có mặt trên xe tăng 390 với nhiệm vụ pháo thủ số 2, thay cho Đỗ Cao Trường – người đã bị thương trong trận đánh tại căn cứ Nước Trong.
Trước khi tiến về Sài Gòn, Đại đội 4 đã trải qua những trận đánh rất khốc liệt. Căn cứ Nước Trong trở thành một trong những trận đánh quan trọng mở đường cho mũi thọc sâu của Quân đoàn 2.
Ở đó, đồng đội bị thương, có người hy sinh. Đội hình xe tăng cũng chịu tổn thất.
Nhưng khi thời cơ tiến vào Sài Gòn đến, những người còn lại tiếp tục lên xe.
Không có thời gian cho sự do dự.
Trên xe tăng 390, Lê Văn Phượng cùng Vũ Đăng Toàn, Nguyễn Văn Tập và Ngô Sĩ Nguyên tiến vào trung tâm thành phố.
Rồi chiếc xe tăng 390 húc đổ cổng chính Dinh Độc Lập.
Đối với người lính, chiến thắng không phải chỉ là một khoảnh khắc vinh quang. Chiến thắng còn là sự tiếp nối giữa những người còn sống và những người đã nằm lại.
Bởi vậy, khi nhớ về ngày 30/4, Lê Văn Phượng không chỉ nhớ đến cánh cổng Dinh Độc Lập.
Ông còn nhớ những đồng đội đã không thể đi đến ngày toàn thắng.
Đằng sau tiếng reo mừng của ngày độc lập là sự im lặng của những người đã hy sinh.
Và đó chính là điều làm cho chiến thắng càng trở nên thiêng liêng.


