Cựu chiến binh

Lê Văn Quang – ký ức chiến trường Bình Trị Thiên 1973

Bác Lê Văn Quang – một cựu chiến binh từng chiến đấu tại chiến trường Bình Trị Thiên vào năm 1973 – vẫn luôn nhớ rõ những ngày tháng đặc biệt, khi chiến tranh đã dần đi đến hồi kết, nhưng bom đạn vẫn chưa hề ngơi nghỉ.

Quảng Ninh05/04/2026Đoàn Phường Liên Hòa (Đoàn Phường Liên Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Lê Văn Quang – một cựu chiến binh từng chiến đấu tại chiến trường Bình Trị Thiên vào năm 1973 – vẫn luôn nhớ rõ những ngày tháng đặc biệt, khi chiến tranh đã dần đi đến hồi kết, nhưng bom đạn vẫn chưa hề ngơi nghỉ.

Bác kể, thời điểm đó ai cũng nghe tin về những cuộc đàm phán, về hy vọng hòa bình, nhưng thực tế trên chiến trường vẫn vô cùng căng thẳng:

“Lúc đó gần hòa bình rồi… nhưng chiến sự vẫn còn ác liệt lắm. Nhiều lúc nghe tin sắp ngừng bắn, nhưng ngoài này vẫn nổ súng như thường.”

Đơn vị của bác được giao nhiệm vụ giữ một vị trí quan trọng. Đó là một điểm chốt có ý nghĩa chiến lược, buộc phải giữ bằng mọi giá.

Những ngày bám trụ tại đó là chuỗi thời gian đầy thử thách. Thiếu thốn đủ bề, từ lương thực đến giấc ngủ, nhưng không ai rời vị trí.

“Thiếu ăn, thiếu ngủ là chuyện bình thường. Có hôm thức trắng đêm canh gác, người mệt lắm nhưng không dám lơ là…”

Ban ngày căng thẳng với nhiệm vụ quan sát, phòng thủ; ban đêm lại càng nặng nề hơn khi phải thay nhau trực gác trong im lặng, sẵn sàng ứng phó với mọi tình huống.

“Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu: nếu mình rời chốt, hậu quả sẽ rất lớn.”

Giữa những ngày tháng như vậy, điều khiến bác Quang nhớ nhất lại không phải là những trận đánh, mà là những khoảnh khắc hiếm hoi khi chiến trường trở nên yên tĩnh.

“Có những đêm không nghe tiếng súng… tự nhiên thấy lạ lắm. Yên tĩnh quá, đến mức không quen.”

Trong sự tĩnh lặng ấy, mỗi người lính đều có những suy nghĩ riêng. Có người nhớ nhà, có người nghĩ về ngày trở về, có người chỉ lặng im nhìn vào bóng tối.

“Lúc đó, trong đầu chỉ nghĩ… chắc chiến tranh sắp kết thúc thật rồi.”

Nhưng rồi, chỉ cần một tiếng động nhỏ, tất cả lại trở về trạng thái sẵn sàng, bởi chiến tranh chưa thực sự kết thúc.

Sau nhiều ngày bám trụ, đơn vị của bác vẫn giữ vững được vị trí. Khi nhiệm vụ hoàn thành, ai cũng kiệt sức, nhưng trong lòng lại có thêm một niềm tin – rằng ngày hòa bình không còn xa nữa.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại, bác Quang vẫn giữ giọng trầm ấm:

“Chiến tranh những ngày cuối… vừa căng thẳng, vừa nhiều hy vọng.”

Câu chuyện của bác không chỉ là ký ức về một điểm chốt, mà còn là hình ảnh của những người lính ở ranh giới giữa chiến tranh và hòa bình – nơi mà chỉ một chút nữa thôi, mọi thứ sẽ thay đổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn