LÊ VĂN QUỲNH – MỘT NGƯỜI LÍNH NẰM LẠI NƠI BIÊN GIỚI
Có những người lính được lịch sử ghi lại bằng những trận đánh lớn. Cũng có những người chỉ còn lại một cái tên trên bia tưởng niệm và trong ký ức của đồng đội.
Lê Văn Quỳnh, Binh nhất thuộc Đồn Công an nhân dân vũ trang Bình Phú, là một trong những người lính như thế.
Tại tuyến biên giới Tân Hồng trong những năm chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam, cán bộ, chiến sĩ các đồn Công an nhân dân vũ trang phải thường xuyên đối mặt với những cuộc tiến công, những trận chiến đấu căng thẳng và sự khắc nghiệt của địa bàn biên giới.
Lê Văn Quỳnh đã chiến đấu trong hoàn cảnh ấy.
Tư liệu công khai hiện nay xác nhận đồng chí là Binh nhất Lê Văn Quỳnh, thuộc Đồn CANDVT Bình Phú và đã hy sinh trong quá trình thực hiện nhiệm vụ bảo vệ biên giới. Sau khi hy sinh, đồng chí được truy tặng Huân chương Chiến công hạng Ba.
Tuy nhiên, những tài liệu mà chúng ta có hiện nay chưa ghi đầy đủ năm sinh, quê quán, ngày hy sinh và diễn biến cụ thể của trận chiến mà đồng chí đã ngã xuống. Vì vậy, không nên dựng thêm những chi tiết chưa được kiểm chứng.
Có lẽ chính sự thiếu vắng những thông tin cá nhân ấy càng khiến chúng ta hiểu hơn về giá trị của những tấm bia tưởng niệm.
Trên bia, đôi khi chỉ có một cái tên.
Nhưng phía sau một cái tên là cả một tuổi trẻ.
Là gia đình có một người con ra đi.
Là những người đồng đội từng sát cánh.
Là một chặng đường hành quân.
Là những đêm canh giữ biên giới.
Và cuối cùng là sự hy sinh.
Lê Văn Quỳnh đã cùng những người đồng đội như Nguyễn Mạnh Thời, Phan Văn Nghệ, Nguyễn Ngọc Viên, Trần Văn Thọ, Nguyễn Văn Tùng và Nguyễn Văn Vượng trở thành một phần của lịch sử lực lượng bảo vệ biên giới trên địa bàn Tân Hồng.
Ngày nay, khi đứng trước những địa danh từng là trận địa năm xưa, có thể chúng ta không còn nghe tiếng súng, không còn nhìn thấy những cuộc hành quân của người lính năm nào. Nhưng tên của những người đã hy sinh vẫn còn đó.
Lê Văn Quỳnh – một người lính Binh nhất.
Một cái tên giản dị. Nhưng sự hy sinh của người lính ấy góp phần làm nên sự bình yên của vùng biên giới hôm nay.
Và đó cũng là lý do những câu chuyện về họ cần được kể lại một cách cẩn trọng, trung thực, để thế hệ sau biết rằng phía sau cuộc sống bình yên hôm nay là sự đóng góp và hy sinh của biết bao con người.

