Lê Văn Rạng – Từ người lính năm 1975 đến người xây tổ ấm
Năm 1975, khi đất nước vừa đi qua một chặng đường chiến tranh dài và lịch sử bước sang trang mới, Lê Văn Rạng, sinh năm 1955, người con của thôn Tứ Thôn, xã Ba Đình, tỉnh Thanh Hóa, lên đường nhập ngũ. Đó là một thời điểm đặc biệt. Chiến tranh vừa kết thúc nhưng nhiệm vụ của người lính chưa kết thúc. Đất nước cần những người tiếp tục đứng trong hàng ngũ quân đội để giữ gìn thành quả hòa bình và bảo vệ Tổ quốc.
Lê Văn Rạng – Từ người lính năm 1975 đến người xây tổ ấm
Năm 1975, khi đất nước vừa đi qua một chặng đường chiến tranh dài và lịch sử bước sang trang mới, Lê Văn Rạng, sinh năm 1955, người con của thôn Tứ Thôn, xã Ba Đình, tỉnh Thanh Hóa, lên đường nhập ngũ.
Đó là một thời điểm đặc biệt. Chiến tranh vừa kết thúc nhưng nhiệm vụ của người lính chưa kết thúc. Đất nước cần những người tiếp tục đứng trong hàng ngũ quân đội để giữ gìn thành quả hòa bình và bảo vệ Tổ quốc.
Với ông Rạng, những năm tháng quân ngũ là quãng đời của tuổi trẻ, của tình đồng đội và của trách nhiệm.
Ông không phải là người thích nói nhiều. Khi nhắc về quân đội, ông thường nhớ nhiều hơn là kể. Nhớ những người đồng đội, nhớ những ngày cùng nhau thực hiện nhiệm vụ, nhớ những lúc khó khăn mà anh em động viên nhau vượt qua.
Quân đội cho ông một điều rất quý: khả năng thích nghi.
Người lính phải thích nghi với môi trường mới, với nhiệm vụ mới, với những hoàn cảnh không phải lúc nào cũng thuận lợi. Sau này, khi trở về đời thường, phẩm chất ấy lại giúp ông rất nhiều.
Cuộc sống sau quân ngũ không phải lúc nào cũng bằng phẳng. Là người nông dân quê Thanh, ông Rạng gắn bó với lao động và gia đình. Những công việc đời thường đôi khi vất vả nhưng ông luôn cố gắng làm từng bước.
Ông quan niệm rằng xây dựng gia đình cũng giống như xây một ngôi nhà: phải làm từ nền móng. Nền móng ấy là sự chịu khó, vợ chồng biết bảo ban nhau, cha mẹ làm gương cho con cái và mọi người trong gia đình cùng cố gắng.
Chính vì vậy, ông dành nhiều tâm sức cho gia đình. Những năm tháng quân ngũ đã khiến ông hiểu rằng thời gian xa nhà quý giá đến mức nào. Khi đã có gia đình riêng, ông càng trân trọng những ngày được ở bên người thân.
Trong cuộc sống làng quê, ông Rạng sống giản dị, chân thành. Ông không thích phô trương những gì mình đã trải qua. Với ông, những đóng góp của một người lính không nhất thiết phải được nhắc đến bằng những lời lớn lao. Chỉ cần mình sống tử tế, làm tốt trách nhiệm của mình và giúp ích được cho gia đình, quê hương là đã có ý nghĩa.
Nhìn lại từ ngày nhập ngũ năm 1975 đến hôm nay, một chặng đường dài đã trôi qua. Đất nước đã thay đổi, quê hương cũng đổi thay từng ngày. Những con đường làng, những ngôi nhà và cuộc sống của người dân hôm nay đã khác rất nhiều so với những năm tháng trước đây.
Trong sự đổi thay ấy có phần đóng góp âm thầm của những người từng khoác áo lính.
Lê Văn Rạng cũng vậy. Ông đã dành một phần tuổi trẻ cho quân đội, rồi dành những năm tháng còn lại để xây dựng gia đình và quê hương.
Nếu ngày nhập ngũ là lúc ông trao tuổi trẻ cho Tổ quốc, thì ngày trở về chính là lúc ông bắt đầu một hành trình khác – hành trình vun đắp bình yên cho chính mái nhà của mình.
Và đó cũng là vẻ đẹp rất đỗi bình dị của người lính sau chiến tranh: không cần những lời ca ngợi lớn lao, chỉ cần được sống, được lao động, được nhìn thấy con cháu trưởng thành trong hòa bình cũng đã là một phần thưởng vô giá.



