LÊ VĂN SÔ – MỘT DẤU MỐC TRONG BIÊN NIÊN
Trong dòng lịch sử Phú Thuận, LÊ VĂN SÔ được tư liệu nhắc đến qua một nhiệm vụ cụ thể: cuối tháng 4/1930 được phân công về Tân Châu xây dựng Chi bộ Long Sơn – Long Thuận. Đây là một thời điểm gắn với hoàn cảnh chung của địa phương, khi tổ chức và nhân dân phải giải quyết những yêu cầu phù hợp với từng giai đoạn.
Chi tiết nổi bật của câu chuyện là: Chi bộ gồm Trần Văn Lẫm, Hùng Cẩm Hòa, Trần Bá Diệp và Lê Hồng Thiệt; phong trào sau đó lan sang nhiều địa bàn. Điều đó cho thấy hoạt động của một cá nhân luôn nằm trong mối liên hệ với tổ chức, lực lượng và nhân dân. Một dấu mốc được ghi lại không chỉ để nhớ tên một người, mà còn giúp hình dung công việc cụ thể của địa phương ở thời điểm ấy.
Nhìn từ biên niên lịch sử, giá trị của câu chuyện nằm ở sự rõ ràng của dữ kiện. Nhân vật xuất hiện trong một hoàn cảnh xác định, với một nhiệm vụ hoặc vai trò đã được ghi nhận. Từ dấu mốc ấy, người đọc có thể thấy một phần quá trình vận động của Phú Thuận qua nhiều thời kỳ.



