LÊ VĂN SƠN – KHI NGƯỜI LÍNH MANG KÝ ỨC QUÊ HƯƠNG TRỞ VỀ
Lê Văn Sơn, cấp bậc Thượng sĩ, sinh ngày 01/12/1965. Với tôi, điều đáng suy ngẫm nhất khi tìm hiểu về một người lính không chỉ là thời điểm họ nhập ngũ, mà còn là những gì họ mang theo trong ký ức sau khi rời quân ngũ.Những năm tháng đi lính thường được nhớ đến bằng màu áo xanh, những giờ huấn luyện và tinh thần kỷ luật. Nhưng phía sau đó là đời sống rất con người: những bữa cơm nhớ nhà, những lá thư mong ngóng, những cuộc trò chuyện về quê hương, những ngày sinh nhật không có người thân bên cạnh và những khoảnh khắc đồng đội trở thành gia đình thứ hai. Có những người lính không kể nhiều về quá khứ. Họ trở về, làm việc, chăm lo gia đình và sống giản dị. Có lẽ bởi đối với họ, những điều mình từng làm chỉ là trách nhiệm. Nhưng chính sự lặng lẽ ấy càng khiến thế hệ sau cần chủ động tìm hiểu. Tôi là giáo viên mầm non nên tôi thường nhìn mọi câu chuyện từ hình ảnh trẻ thơ. Một em bé hôm nay có thể vô tư chạy trong sân trường, và em không biết rằng có những thế hệ trước từng phải sống trong hoàn cảnh khó khăn hơn rất nhiều. Nhiệm vụ của người giáo viên là giúp các em biết trân trọng điều bình dị ấy.
Xin gửi lời tri ân đến ông Lê Văn Sơn. Mong rằng gia đình và đồng đội sẽ giúp thế hệ hôm nay biết thêm những kỷ niệm chân thực về ông,
để những năm tháng mang màu áo lính không bị thời gian làm phai mờ.
“Có những người không kể về những gì mình đã trải qua; vì vậy, thế hệ sau càn
người không kể về những gì mình đã trải qua; vì vậy, thế hệ sau càng phải biết lắng nghe và gìn giữ.”



