Anh hùng Lực lượng vũ trang

LÊ VĂN TÁM

Lê Văn Tám (được mệnh danh là "ngọn đuốc sống") là một thiếu niên anh hùng trong kháng chiến chống Pháp tại Việt Nam. Theo các câu chuyện kể, anh đã dũng cảm châm lửa tự thiêu để phá hủy kho đạn Thị Nghè của quân Pháp tại Sài Gòn vào khoảng thập niên 1940. Hình ảnh anh trở thành biểu tượng yêu nước, được đưa vào sách giáo khoa.

Thanh Hóa31/01/2026NGUYỄN HÀ TRÂM ANH (CHI ĐOÀN 10C6-THPT NHƯ THANH)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Bác có thể giới thiệu đôi chút về mình không ạ? Nhân vật: “Tôi là cựu chiến binh Lê Văn Tám, sinh năm 1952, quê ở xã Hoằng Phụ, huyện Hoằng Hóa, Thanh Hóa. Năm 1971, tôi lên đường nhập ngũ, chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị.”

2. Bác còn nhớ cảm xúc khi lần đầu nhận lệnh lên đường ra trận không? “Ngày nhận giấy gọi, tôi vừa hồi hộp vừa tự hào. Thanh niên Thanh Hóa lúc đó ai cũng mang trong mình tinh thần ‘xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước’. Tôi nhớ hình ảnh mẹ đứng ở sân nhà, lặng im nhìn con trai khoác ba lô.”

3. Khi ấy, động lực nào khiến bác quyết định rời quê hương? “Động lực lớn nhất là lòng yêu nước. Thanh Hóa là vùng đất giàu truyền thống cách mạng, quê hương của biết bao người con anh dũng. Chúng tôi luôn nghĩ đơn giản: đất nước cần thì mình đi.” 4. Cuộc sống của thanh niên thời đó như thế nào? “Thiếu thốn đủ bề: cơm độn sắn, áo vá nhiều chỗ, hành quân xuyên rừng. Nhưng tinh thần thì luôn lạc quan. Tôi từng nghe kể về những cô gái Thanh Hóa trong đội dân công hỏa tuyến, gùi gạo, tải đạn ra mặt trận trong mưa bom bão đạn.”

5. Có kỷ niệm nào bác nhớ nhất trong những năm tháng ấy? “Tôi không quên lần cùng đồng đội trú trong hầm ở Quảng Trị, bom nổ sát bên. Một người bạn quê ở Triệu Sơn đã hy sinh để cứu cả tiểu đội. Những mất mát ấy nhắc tôi mãi về giá trị của hòa bình hôm nay.”

6. Theo bác, tình đồng chí trong chiến tranh thể hiện như thế nào? “Trong chiến tranh, đồng chí là gia đình. Chia nhau từng ngụm nước, nhường nhau miếng lương khô. Tôi nhớ mãi câu chuyện anh hùng Tô Vĩnh Diện, người con Thanh Hóa, đã lấy thân mình chèn pháo để bảo vệ vũ khí cho đơn vị. Đó là biểu tượng sáng ngời của tinh thần đồng đội.”

7. Sau bao năm nhìn lại, bác thấy tuổi trẻ của mình đặc biệt nhất điều gì? “Tôi tự hào vì tuổi trẻ đã sống có lý tưởng. Dù gian khổ nhưng không hối tiếc, vì chúng tôi đã góp phần giữ gìn đất nước.”

8. Nếu nhắn gửi một điều đến thế hệ thanh niên hôm nay, bác muốn nói gì? “Các cháu bây giờ không phải ra chiến trường, nhưng vẫn có trách nhiệm với quê hương. Hãy học tập tốt, sống tử tế, biết ơn những người đã hy sinh. Thanh niên Thanh Hóa hôm nay phải tiếp tục làm rạng danh mảnh đất ‘địa linh nhân kiệt’.”

9. Theo bác, ‘ngọn lửa thanh niên’ nên được gìn giữ ra sao trong thời bình? “Ngọn lửa ấy chính là lòng yêu nước và khát vọng cống hiến. Nó thể hiện qua việc tham gia tình nguyện, xây dựng nông thôn mới, phát triển quê hương. Ví dụ như các bạn trẻ Thanh Hóa tham gia chương trình Mùa hè xanh, Tiếp sức mùa thi, đó cũng là tiếp nối tinh thần xung phong.”

10. Bác mong thế hệ trẻ hôm nay sẽ tiếp nối ‘thời hoa lửa’ bằng hành động nào? “Tôi mong các cháu sống có trách nhiệm: Học tập chăm chỉ Không ngại khó Dám mơ ước Dám cống hiến Đó chính là cách đẹp nhất để tiếp nối thời hoa lửa của cha anh.”


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn