LÊ VĂN TÁM: NGỌN ĐUỐC SỐNG GIỮA THÀNH PHỐ SÀI GÒN
Câu chuyện được kể qua lời của một người dân sống gần khu vực kho xăng của quân Pháp tại Sài Gòn. Trong những ngày đầu kháng chiến chống Pháp, giữa lúc phong trào cách mạng còn nhiều khó khăn, cậu bé Lê Văn Tám đã nung nấu quyết tâm góp sức cho đất nước. Hình ảnh ngọn đuốc sống lao vào kho xăng địch đã trở thành biểu tượng bất diệt về lòng yêu nước của thế hệ thiếu niên Việt Nam.
Cuối năm 1945.
Sài Gòn chìm trong khói lửa chiến tranh.
Sau khi quay trở lại xâm lược nước ta, thực dân Pháp liên tục mở rộng các hoạt động quân sự nhằm kiểm soát thành phố.
Khi ấy tôi là một thanh niên làm nghề khuân vác ở khu vực gần cảng.
Hằng ngày, tôi thường nhìn thấy những đoàn xe quân sự của địch ra vào liên tục.
Trong số những đứa trẻ sống quanh khu vực ấy có một cậu bé mà ai cũng quen mặt.
Đó là Lê Văn Tám.
Tám gầy gò, nhanh nhẹn và rất lanh lợi.
Dù tuổi còn nhỏ nhưng cậu thường giúp đỡ lực lượng kháng chiến bằng những công việc đơn giản như đưa tin hoặc quan sát hoạt động của địch.
Một buổi chiều, tôi gặp Tám ngồi bên mé sông.
Ánh mắt cậu nhìn về phía khu kho xăng lớn của quân Pháp.
Tôi hỏi:
"Nhìn gì mà chăm chú vậy?"
Tám đáp:
"Kho xăng đó cung cấp nhiên liệu cho quân Pháp."
Tôi cười:
"Biết rồi, nhưng mình làm gì được."
Cậu bé im lặng một lúc rồi nói:
"Rồi sẽ có cách."
Lúc ấy tôi chỉ nghĩ đó là lời nói bồng bột của một đứa trẻ.
Nhưng sau này tôi mới hiểu quyết tâm trong lòng cậu lớn đến mức nào.
Những ngày tiếp theo, hoạt động của quân Pháp ngày càng mạnh hơn.
Nhiều người dân bị bắt.
Nhiều cơ sở kháng chiến bị truy lùng.
Ai cũng căm phẫn.
Một đêm, tôi gặp lại Tám.
Cậu hỏi tôi khá nhiều về đường đi quanh khu kho xăng.
Tôi thấy lạ nhưng không hỏi thêm.
Đêm hôm ấy, thành phố tối đen.
Lệnh giới nghiêm khiến đường phố vắng tanh.
Chỉ còn ánh đèn từ các đồn lính và kho quân sự.
Khoảng nửa đêm.
Bất ngờ một tiếng hô hoán vang lên từ phía khu kho xăng.
Tôi giật mình thức dậy.
Rồi một tiếng nổ lớn làm rung chuyển cả khu vực.
Ngọn lửa bùng lên dữ dội.
Chỉ trong chốc lát, cả bầu trời đỏ rực.
Những cột lửa cao hàng chục mét liên tục bốc lên.
Tiếng còi báo động vang dội khắp nơi.
Lính Pháp chạy tán loạn.
Xe cứu hỏa lao tới liên tục.
Nhưng ngọn lửa quá lớn.
Nhiều bồn chứa nhiên liệu phát nổ liên tiếp.
Khắp thành phố đều nhìn thấy ánh lửa ấy.
Sáng hôm sau, tin tức lan đi rất nhanh.
Kho xăng lớn nhất của quân Pháp đã bị phá hủy nghiêm trọng.
Đó là một đòn giáng mạnh vào hoạt động quân sự của đối phương.
Ít lâu sau, mọi người bắt đầu truyền tai nhau câu chuyện về cậu bé Lê Văn Tám.
Một thiếu niên đã dũng cảm hy sinh thân mình vì đất nước.
Dù chiến tranh qua đi đã nhiều năm, câu chuyện ấy vẫn được kể lại cho các thế hệ trẻ.
Tôi vẫn nhớ hình ảnh cậu bé ngồi bên mé sông năm nào.
Ánh mắt luôn hướng về tương lai của đất nước.
Có thể thời gian sẽ trôi qua.
Nhưng tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và sự hy sinh vì độc lập dân tộc mà hình tượng Lê Văn Tám thể hiện vẫn luôn là ngọn lửa truyền cảm hứng cho biết bao thế hệ thanh thiếu niên Việt Nam.
Đối với tôi, Lê Văn Tám mãi mãi là ngọn đuốc sáng giữa những ngày đen tối của dân tộc, tượng trưng cho khát vọng tự do và ý chí bất khuất của người Việt Nam trong cuộc đấu tranh giành độc lập.


