Bài viết

LÊ VĂN TÁM – NGỌN ĐUỐC SỐNG RỰC CHÁY VÀ KHÚC TRÁNG CA CỦA TUỔI TRẺ THÀNH ĐỒNG

LÊ VĂN TÁM – NGỌN ĐUỐC SỐNG RỰC CHÁY VÀ KHÚC TRÁNG CA CỦA TUỔI TRẺ THÀNH ĐỒNG

Lâm Đồng21/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhận diện anh hùng từ những ngọn lửa không bao giờ tắt

Mỗi khi nhắc đến một ngọn lửa rực cháy giữa đêm đen Sài Gòn, cùng từ khóa "kho xăng Thị Nghè", cả lớp đều đồng thanh hô vang một cái tên với niềm tự hào tột độ: Anh hùng Lê Văn Tám.

Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử Đội Thiếu niên Tiền phong Hồ Chí Minh, có vô vàn những thiếu niên đã làm nên kỳ tích. Nếu miền Bắc có Kim Đồng mưu trí băng rừng, Tây Bắc có Vừ A Dính kiên trung trước họng súng, thì ở miền Nam "Thành đồng Tổ quốc", hình tượng Lê Văn Tám tự hóa thân thành "ngọn đuốc sống" thiêu rụi kho xăng giặc đã trở thành một biểu tượng vĩ đại của tinh thần quật khởi. Cuộc đời và sự hy sinh của anh dù ngắn ngủi, nhưng ngọn lửa ấy đã vượt ra khỏi giới hạn của thời gian, trở thành một bài học chói lọi về lòng dũng cảm, khắc sâu vào tâm khảm lớp lớp thế hệ măng non Việt Nam.

Sài Gòn đau thương và cậu bé mồ côi mang trái tim rực lửa

Mùa thu năm 1945, nhân dân ta vừa giành được độc lập chưa được bao lâu thì thực dân Pháp, núp bóng quân Đồng Minh, đã trắng trợn nổ súng đánh chiếm Sài Gòn, mở đầu cho dã tâm cướp nước ta một lần nữa. Bầu trời Sài Gòn nhuốm màu tang tóc. Gót giày xâm lược của quân viễn chinh chà đạp lên đường phố, hàng vạn đồng bào ta rơi vào cảnh máu chảy đầu rơi.

Để phục vụ cho cỗ máy chiến tranh tàn khốc, thực dân Pháp đã tập trung xây dựng các kho hậu cần khổng lồ, trong đó có kho xăng đạn Thị Nghè (nằm bên bờ kênh Thị Nghè). Đây là nơi chứa hàng triệu lít xăng dầu và vô số khí tài quân sự, là "trái tim" cung cấp nhiên liệu cho các xe tăng, tàu chiến, máy bay của giặc đi đàn áp đồng bào miền Nam. Chúng canh gác nơi này vô cùng cẩn mật, với hàng rào thép gai chằng chịt, tháp canh và lính có vũ trang đi tuần suốt ngày đêm.

Sống giữa lòng Sài Gòn rực lửa căm hờn ấy là cậu bé thiếu niên nghèo Lê Văn Tám. Tám vốn là trẻ mồ côi, sống lang thang, hằng ngày phải đội thúng đi bán lạc rang, bán báo dạo quanh các khu vực chợ và bến cảng để kiếm sống. Thân hình nhỏ bé, đen nhẻm, nhưng trong lồng ngực cậu lại đập một trái tim yêu nước nồng nàn. Chứng kiến giặc Pháp tàn sát đồng bào, cướp bóc quê hương, Tám đã nung nấu một ý định vô cùng táo bạo: phải tìm cách phá hủy kho xăng Thị Nghè, cắt đứt nguồn tiếp tế của giặc để giúp các cô chú bộ đội đánh đuổi ngoại xâm.

Kế hoạch táo bạo và phút giây hóa thân thành ngọn đuốc

Với chiếc thúng lạc rang trên tay, Lê Văn Tám đóng vai một cậu bé bán hàng rong vô hại, lân la đến gần khu vực kho xăng Thị Nghè. Bằng sự thông minh và nhạy bén thiên bẩm, cậu âm thầm quan sát, ghi nhớ từng lối đi, từng kẽ hở của hàng rào thép gai và quy luật đổi gác của bọn lính. Tám tính toán chi tiết phương án tiếp cận các bồn xăng khổng lồ nằm sâu bên trong.

Đêm ngày 17 tháng 10 năm 1945, một sự kiện chấn động đã đi vào lịch sử. Lê Văn Tám mang theo một chai xăng được giấu kỹ trong người và một bao diêm, lặng lẽ trườn qua những lớp rào thép gai sắc nhọn. Lợi dụng bóng đêm và sự lơ là của toán lính gác đang mải bù khú, cậu bé lọt được vào khu vực trung tâm của kho xăng.

Tuy nhiên, đối mặt với những bồn xăng bằng thép khổng lồ, Tám nhận ra rằng, nếu chỉ hắt chai xăng vào vỏ bồn và châm lửa rồi bỏ chạy, ngọn lửa nhỏ nhoi sẽ bị dập tắt ngay lập tức, không đủ sức gây ra một vụ nổ dây chuyền. Trong giây phút sinh tử ấy, giữa lằn ranh của sự sống và cái chết, một quyết định phi thường, mang tầm vóc của một vĩ nhân đã lóe lên trong đầu cậu bé mồ côi.

Không một phút chần chừ, Lê Văn Tám mở nắp chai, dội toàn bộ xăng lên cơ thể gầy gò của mình. Cậu quẹt que diêm, châm lửa. Ngọn lửa bùng lên dữ dội, ôm trọn lấy thân hình nhỏ bé. Như một mũi tên lửa rực sáng giữa màn đêm, Lê Văn Tám mang theo ngọn lửa đỏ rực lao thẳng vào khu vực chứa xăng lộ thiên và các hòm đạn dược của kẻ thù.

Tiếng sấm chấn động và biểu tượng bất tử của miền Nam

Một tiếng nổ chát chúa rung chuyển toàn bộ Sài Gòn, xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Tiếp theo đó là những chuỗi nổ dây chuyền kinh hoàng. Kho xăng Thị Nghè biến thành một biển lửa khổng lồ, cuồn cuộn bốc cao hàng trăm mét, cháy rực sáng cả một góc trời thành phố suốt nhiều ngày đêm liền. Hàng triệu lít xăng và một khối lượng khổng lồ vũ khí, đạn dược của thực dân Pháp đã bị thiêu rụi hoàn toàn.

Giặc Pháp bàng hoàng, khiếp vía trước sự dũng cảm tột cùng của cậu bé bán lạc rang. Chúng không thể ngờ rằng, một đứa trẻ nghèo khổ lại mang trong mình sức mạnh hủy diệt lớn đến vậy. Lê Văn Tám đã hy sinh! Thể xác của anh đã hóa thành tro bụi, hòa vào ngọn lửa thiêu rụi quân thù. Nhưng linh hồn của anh thì đã tạc vào lịch sử một bức tượng đài vĩnh cửu.

Ngọn lửa Lê Văn Tám thắp lên trong đêm 17/10/1945 không chỉ là ngọn lửa vật lý đốt cháy kho tàng quân giặc, mà nó đã trở thành ngọn đuốc thiêng liêng, thắp sáng ý chí quật cường của quân và dân miền Nam. Sự hy sinh lẫm liệt ấy đã truyền đi một thông điệp đanh thép: Người Việt Nam, dù là trẻ nhỏ, cũng sẵn sàng dùng chính thân thể mình làm vũ khí để bảo vệ độc lập, tự do của Tổ quốc. Mọi vũ khí tối tân của kẻ thù đều trở nên vô nghĩa trước tinh thần yêu nước bất diệt.

Ngọn đuốc truyền tay và lời hứa của thế hệ Đội viên kỷ nguyên số

Nhiều thập kỷ đã trôi qua, hình tượng "ngọn đuốc sống Lê Văn Tám" vẫn luôn là một mạch nguồn cảm xúc mạnh mẽ, được các nhạc sĩ, nhà thơ ngợi ca và trở thành tên gọi thân thương của biết bao liên đội, trường học và công viên trên khắp mọi miền Tổ quốc.

Hôm nay, ngồi trong lớp học khang trang, được tiếp cận với giáo dục STEM, với những phương pháp học tập hiện đại nhất, Đội viên chúng tôi luôn tâm niệm rằng: Bình yên hôm nay được đổi bằng máu và nước mắt của lớp lớp cha anh đi trước. Học tập gương anh hùng Lê Văn Tám, chúng tôi tự dặn lòng:

Chúng ta không phải mang chai xăng lao vào giặc, nhưng lòng dũng cảm ngày nay được thể hiện qua việc dám đứng lên bảo vệ lẽ phải, đấu tranh chống lại bạo lực học đường, dũng cảm nhận lỗi khi làm sai, và dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn để thử sức với những lĩnh vực kiến thức mới mẻ như lập trình, khoa học dữ liệu hay ngoại ngữ.

Lê Văn Tám đã hy sinh bản thân mình vì một mục tiêu lớn lao của dân tộc. Bài học ấy nhắc nhở chúng ta phải gạt bỏ đi lối sống ích kỷ, hẹp hòi. Việc tham gia các hoạt động thiện nguyện, bảo vệ môi trường, hay đơn giản là cùng các bạn thiết kế một trò chơi học tập môn Lịch sử mang tính giáo dục cao... chính là cách chúng ta góp nhặt những ngọn lửa nhỏ để tạo nên sức mạnh lan tỏa trong cộng đồng.

"Em là hoa hồng nhỏ, mọc giữa đất Thành đồng..."

Gấp lại cuốn sách lịch sử, vuốt phẳng phiu chiếc khăn quàng đỏ đang thắt trên ngực áo, tôi nhắm mắt lại và vẫn như thấy ngọn lửa Thị Nghè năm xưa đang rực cháy. Ngọn lửa ấy không làm tôi sợ hãi, mà truyền cho tôi một luồng sinh khí ấm áp và mạnh mẽ lạ thường.

Tôi xin hứa với anh Lê Văn Tám, với các anh hùng liệt sĩ, sẽ luôn giữ cho "ngọn đuốc" trong tâm hồn mình rực sáng. Lớp thiếu niên chúng tôi quyết tâm thi đua học tập tốt, rèn luyện chăm, phát huy óc sáng tạo và tinh thần vượt khó, để xứng đáng là lớp măng non kế cận, tiếp tục xây dựng Thành phố mang tên Bác và đất nước Việt Nam ngày càng văn minh, hiện đại và giàu mạnh!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn