LÊ VĂN TÁM: NGỌN ĐUỐC SỐNG THIÊU RỤI BÓNG TỐI
Lê Văn Tám đã xuất hiện như một tia chớp rạch ngang bầu trời đêm đen tối. Anh không phải là một vị thần, anh chỉ là một thiếu niên Sài Gòn bình dị, mang trong mình dòng máu nóng của con Lạc cháu Hồng, thà chết vinh còn hơn sống nhục.
LÊ VĂN TÁM: NGỌN ĐUỐC SỐNG THIÊU RỤI BÓNG TỐI
Có những ngọn lửa thiêu rụi sự sống, nhưng cũng có những ngọn lửa lại khai sinh ra sự bất tử. Trong những ngày đầu Nam Bộ kháng chiến, khi thực dân Pháp quay lại xâm lược với dã tâm đặt ách thống trị lên mảnh đất phương Nam một lần nữa, Lê Văn Tám đã xuất hiện như một tia chớp rạch ngang bầu trời đêm đen tối. Anh không phải là một vị thần, anh chỉ là một thiếu niên Sài Gòn bình dị, mang trong mình dòng máu nóng của con Lạc cháu Hồng, thà chết vinh còn hơn sống nhục.
Kho xăng đạn Thị Nghè, cái dạ dày khổng lồ nuôi sống bộ máy chiến tranh tàn bạo của giặc, được canh phòng cẩn mật với tầng tầng lớp lớp rào gai và lính gác. Nhưng không hàng rào nào ngăn nổi lòng yêu nước. Đêm ấy, Lê Văn Tám đã tẩm xăng vào người, biến thân xác mình thành một ngọn đuốc sống. Anh lao vào kho đạn địch như một mũi tên lửa. Tiếng nổ long trời lở đất vang lên, kho xăng bốc cháy ngùn ngụt, sáng rực cả một góc trời Sài Gòn.
Trong ngọn lửa ấy, da thịt anh tan biến, nhưng tinh thần anh kết tinh thành kim cương. Hình ảnh "Ngọn đuốc sống" Lê Văn Tám đã trở thành biểu tượng bất diệt của tinh thần cảm tử quân: Dám hy sinh cái tôi nhỏ bé để cứu lấy cái ta vĩ đại của dân tộc. Ngọn lửa ấy không chỉ thiêu hủy vũ khí quân thù mà còn thắp sáng niềm tin hy vọng cho đồng bào miền Nam trong những ngày đầu kháng chiến gian khổ, khẳng định rằng: Dân tộc Việt Nam có thể cháy hết mình vì độc lập tự do.


